Có gì mới?

Tâm Sự Yêu phò

  • Thread starter Admin
  • Ngày gửi
  • Replies 11
  • Views 1,048

Admin

Chủ tịch HĐQT
Tham gia
16/8/21
Bài viết
70
Lượt thích
998
Nếu ai ở Khu vực Láng, NCT (Hà Nội) giai đoạn hơn chục năm đổ về trước hẳn không xa lạ gì với cái tên Thuỳ Dương (814,850,942 đường Láng).
Hôm đó, sau một thời gian dài khủng hoảng vì bị người yêu đầu tiên phản bội, em may mắn ăn con lô 2 nháy (sn con nyc, e đánh liều vác 500k ra ghi 20d con 37, 40k đề 37, cô thương thế nào tối nó về 2 nháy. Coi như an ủi phần nào việc cả ngày cứ ngồi hồi tưởng lại những kỷ niệm với con khốn kia). Phấn khởi vì có tiền, lại cộng với việc bí bách vì từ khi chia tay chẳng còn được pháo bông pháo hoa gì cả thế nên là e nghĩ tới việc chơi gái. Gọi điện cho thằng bạn cùng làng làm lễ tân ở cái nhà nghỉ đó. Nhờ nó thu xếp cho 1 e, hôm đó nó nghỉ nhưng bảo cứ qua đi, lấy phòng rồi nhắn tin cho nó. Em vừa háo hức vừa hồi hộp, vì quả thực đó là lần đầu tiên e chơi gái. Nếu như không có thằng bạn kia, em chắc chẳng bao giờ dám tự đi. 30p sau khi nhắn tin số phòng thì có tiếng gõ cửa. Em hồi hộp ra mở cửa, đập vào mắt e là 1 em, không quá xinh nhưng người rất cân đối, ngực rất to và đặc biệt là cười rất tươi.
- Dạ em chào anh, em xin lỗi vì để a đợi lâu, em vào được không ạ?
Ôi ai có ngờ rằng phò mà ăn nói ngon lành, lễ phép như thế chứ.
- À... ừ em vào đi.
- Anh đến đây lần đầu à?
- Ừ, sao em biết? Thằng T nói với e thế à?
- Không anh ạ. Em thấy a em đoán vậy thôi. Những khách đến đây nhiều lần, không ai người ta để nguyên quần áo, giày ngồi đợi bọn e 30p đâu. Thường khi bọn e tới là họ trần như nhộng rồi.
Vừa nói em vừa tủm tỉm làm em ngượng quá.
- Anh cởi quần áo ra đi, a tắm chưa. Miệng e nói tay e bắt đầu cởi đồ.
- A tắm ở nhà rồi.
- Vậy a đợi e chút nhé.
Em cởi quần áo nhảy lên giường lấy cái vỏ chăn đắp qua bụng che chim, ngồi dựa vào thành giường mà tim cứ đập thình thịch. Không phải lần đầu tiên làm chuyện ấy mà sao cứ hồi hộp thế không biết. Em hàng này vừa ngoan vừa vui tính, lại ăn mặc đơn giản quá. Khác xa với hình dung của em về các em ấy. Mấy phút sau em ấy bước ra, cái khăn tắm quấn hờ hững lộ quá nửa bộ ngực căng tròn. Thằng cu e nó cứng suốt từ đầu nay càng cứng hơn, chỉ trực khai hoả.
Em ấy lên giường, cởi cái khăn nhẹ nhàng bỏ qua bên cạnh, nhìn em tủm tỉm rồi làm cái việc em vẫn thường làm. Em thì cứ cong hết cả người lên không nằm im được. Được tầm 1-2p thì e không chịu nổi nữa.
- Thôi e ơi dừng lại cho a không a ra mất. (Em sợ ra mất mà chưa được làm gì thì phí tiền).
Em ấy dừng lại, ngước mắt nhìn rồi lại tủm tỉm lần nữa. Như kiểu ngạc nhiên lắm.
Em ấy xé bao, đeo vào rồi trèo lên bụng em. Hai tay em bắt đầu khuơ khoắng bộ ngực căng tròn đang nẩy tưng tưng theo từng nhịp nhấp của em ấy. Cảm giác thật sự không biết tả bằng những từ ngữ như nào các bác ạ. Em ấy ngửa mặt lên trần nhà, rên khe khẽ. Do háo hức sau bao ngày bị kìm nén em out nhanh chóng. Em ấy không vội đứng dậy mà cứ nằm trên người em thỏ thẻ vào tai:
- Lâu rồi a ko quan hệ đúng không?
- Ừ.
- Em có làm a thích không?
- Có. A thích lắm.
- Người yêu anh đâu. Sao lại bỏ đói a thế?
- Anh không có. A chia tay mấy tháng rồi.
- Sao a hiền thế?
- Ý em là sao cơ?
- Em thấy a cứ hiền hiền, nhát nhát sao ấy. Những người khác, bỏ tiền ra là họ đòi hỏi, bắt bẻ bọn e đủ thứ cơ. Em chưa gặp ai dễ tính như a cả. Hi.
- Mỗi người một tính mà e. Chắc tại a chưa quen đi chơi như này thôi. Anh có làm em thích không? (Đến giờ nghĩ lại thấy em hỏi câu này ngơ vãi các bác ạ).
- Em nói chắc a không tin đâu.
- Em cứ nói đi.
- Chẳng giấu gì anh, ở đây bọn em một ngày thường tiếp hơn chục khách, thậm chí có đứa ngày đêm là 22 khách. Nhiều khi nghĩ đến đàn ông là sợ. Lấy đâu ra cảm xúc mà thích nữa hả a?
Đang tiu nghỉu thì em nói tiếp.
- Nhưng cũng đôi khi gặp khách dễ thương như a, nhẹ nhàng không đòi hỏi thì cũng có chút thích thích a ạ. Kiểu nó lạ ấy. Hihi. Thôi mình dậy a nhé. E phải về rồi. A vào e rửa cho.
Xong xuôi, cả hai mặc quần áo em hỏi.
- Lúc nãy a quên chưa hỏi thằng T, a phải trả e bao nhiêu ấy nhỉ?
- Hai triệu a ạ. Vừa nói em ấy vừa tủm tỉm.
Chừng bắt được thoáng giật mình trên mặt em, nàng nói tiếp.
- Em đùa a thôi. Tý a xuống thanh toán với lễ tân. 350k cả tiền phòng. 10k 1 chai nước bất kỳ a nhé.
Nhìn e ấy mà lòng cứ tiếc hùi hụi. Giá như được ở thêm với em ấy lúc nữa vì lúc vào rửa, tay em ấy vuốt ve thằng cu em nó lại biểu tình tiếp rồi.
- Em này, liệu hôm nào a có thể ngủ với e cả đêm được không?
- Dạ được ạ. A cứ đến đây bảo lễ tân gọi e. E là H a nhé. Nhưng chỉ sau 12h mới được thôi a ạ.
- Cám ơn e.
- Chào a nhé. Hẹn gặp lại a sau. E về trước đây.
Về đến phòng trọ là 10h. Thế quái nào thằng cu em nó cứ cứng đầu cứng cổ không chịu ngủ. Tiên sư nó, được 1 lần đâm hư, biết thằng a nó nay ăn lô hai nháy nó vòi vĩnh đây mà. Vật vã quá lại rút điện thoại gọi thằng bạn.
- Mày thiết kế cho tao em H đêm nay nhá. Vừa vẫn thòm thèm
- Đm. Bố lạy mày, ăn mặn thế. Vừa đi nhanh xong về lại đòi đi đêm. Máu vừa thôi không suy thận chết mẹ mày. Mà thích em H rồi à. Nhưng đéo được đâu. Con này đéo nhận đi đêm bao giờ. Mà mày đi đêm làm đéo gì. Toàn con xấu chúng nó mới chịu cày đêm thôi, mà lại tốn tiền.
- Bao nhiêu mà tốn?
- 1 triệu mà đéo ra gì đâu. 1 triệu đấy mày bỏ ra sáng đi 3 con khác nhau chả không thích hơn à. Ngu vãi l...
- Mày cứ hỏi cho tao đi. Lúc nãy nó nói tao là qua bảo lễ tân gọi cho nó mà lại. Chẳng lẽ nó lừa tao à. Mà đi làm tưởng bắt buộc phải đi chứ thích đi thì đi không thì thôi à.
- Thôi được rồi để tao hỏi lại bà N. Con này dạo này nợ hay sao mà lại chịu cày đêm thế không biết. Mà giờ mới hơn 10h. Phải hơn 12h mới đến giờ đi đêm. Mày vội cái đéo gì thế. Tút!tút.. chưa kịp nói nó đã dập máy.
Sốt ruột quá không chịu được, e lại dậy mặc quần áo ra đường, bắt xe ôm qua cầu Cót ngồi uống trà đá đợi điện thoại của thằng bạn. Uống đến cốc thứ hai thì thằng bỏ mẹ nó gọi lại.
- A lô, tý 12h mày qua lấy phòng rồi nhắn tin qua số này. Phải 12h hãy qua vì bây giờ mày qua nó cũng không cho mày lấy phòng đâu. Vì còn để phòng cho khách đi nhanh. Mày qua 942 Láng nói với thằng lễ tân già già là bạn tao, thì nó xếp cho mày phòng kín cửa. Tao bảo nó rồi đấy.
- Ơ sao lại phòng kín cửa, ở đấy không có cửa à?
- Có, nhưng hầu hết bọn tao đục lỗ để nhòm trộm ngu ạ. Xong xuôi lại lấy kẹo cao su bít vào. Cửa gỗ sơn trắng không để ý thì đố thằng nào biết. Cấm mày bép xép nhá. Hôm nào rảnh qua tao cho mở mang tầm mắt. Haha
Mới hơn 11h, ngồi mãi cũng ê mông, em mới đứng dậy trả tiền nước rồi đi bộ ra đường Láng, lang thang cho nhanh hết thời gian. Tới đoạn hơn 8 trăm Láng thì có quán trứng vịt lộn. Nghĩ bụng vào làm vài quả tý có sức chinh chiến. Vào ngồi gọi 2 quả trứng lộn với bát bún lòng mề, vừa ngồi xuống thì thấy hai em đèo nhau bằng xe đạp phi vào.
- U cho bọn con như mọi khi. Nhanh cho con với.
- Cứ ngồi đấy, đến sau mà còn đòi ăn trước à. Khách của u mày vẫn đang đợi kia kìa. Vừa nói bà bà bún vừa hất hàm về phía e, e nhìn ra thì nhận ra H là e ngồi sau xe đạp. Đang nghĩ không biết có nên chào hỏi hay không thì:
- Ơ anh ở gần đây à? Hay a chưa về?
- Ừ, nhà a gần đây. Đói quá đi ăn đêm. Em cũng đi ăn à
- Ngày nào em chẳng ăn bún ở đây. U nhề. Hì hì
- Bạn mày à? Bảo anh ấy nhường mình trước đi không là không kịp.
- Cô cứ làm cho 2 bạn này trước đi ạ. Cháu đợi cũng được.
- Mày cứ dại gái thế thì chết thôi con ạ.
Hai em đó cười phá lên sau lời đùa của bà bán bún. Sau khi xách hai túi nilong đựng bún hai cô gái lại vội vã rời đi.
- Em về trước a nhé. Cám ơn a
Ăn xong, đi 1 đoạn tới ngõ 942, đồng hồ chỉ 11h55p. Nghĩ tầm này vào là chuẩn rồi. Em bước vào n2 tiến tới bàn tân:
- Chú cho cháu thuê phòng nghỉ qua đêm. Cháu bạn T ạ.
- À, cháu vào kia ngồi đợi tý nhá. Chưa có phòng. Thằng Q đâu, ra pha ấm nước cho khách đi.
Em bước vào một phòng nhỏ được ngăn bằng vách ngăn, trong có kê bộ ghế sofa cũ, rách nham nhở, trên bàn có bộ ấm chén, ở đó đã có 2 ông đang ngồi sẵn, 1 ông trung tuổi, 1 ông chắc chỉ hơn e vài tuổi. Không ai chào ai, hay nói với ai câu nào. Mỗi người ngồi 1 chỗ kiên nhẫn chờ đợi. Theo sau là 1 thằng chắc ngang tuổi e, cao lêu nghêu mồm liến thoắng.
- A gọi e nào đi đêm đấy. Ở đây có mấy em nhiệt tình lắm, nếu chưa có a để e gọi cho.
- Em nhờ thằng T bạn e rồi a ạ. Em H.
- H nào anh? Ở đây có 3 em H. 1 e 89, 1 em 87, 1 e 92. Nhưng chỉ có em 87 mới hay đi đêm thôi, còn 2 em kia ít lắm.
- Dạ e không biết, nhưng thấy bảo chị chủ tên là N a ạ.
- À, H Thái Nguyên, nhà mụ N béo. Em này 89, dáng ngon nhất. Nhưng chắc a là người quen chứ bình thường em này không bao giờ đi đêm đâu.
- Em tưởng cứ có khách là phải đi chứ ạ?
- Trong giờ hành chính thôi a. Từ 9h sáng đến 12h đêm. Còn đi đêm em nào thích thì đi không thì thôi a ạ. Chủ yếu mấy e xấu xấu ngày ít khách mới máu đi đêm. Chứ mấy e ngon ngày làm không hết khách đêm nó chảnh lắm a ạ. Nếu tý em H không đi a bảo e, e thiết kế cho a 1 e, hơi già nhưng dịch vụ thôi rồi luôn. Đảm bảo a nghiện.
Đang luyên thuyên thì có tiếng ông đứng ở quầy lễ tân:
- Q dẫn khách ra, có phòng rồi.
Cả 4 lục đục bước ra, đi tới quầy lễ tân, ông kia nói tiếp
- Anh này lên 202, cậu kia lên 203, còn bạn T lên 506. Có ai uống nước gì thì lấy luôn. Hoặc lên đó cần thêm gì thì gọi điện xuống nhé. Phòng không khoá đâu.
Trèo thang bộ lên 506, toát cả mồ hôi, lòng vòng cũng gần 12 rưỡi đêm. Chưa kịp cởi đồ đi tắm thì có tiếng gõ cửa. Quái sao lần này nhanh thế chả bù lúc tối đợi sốt hết cả ruột.
- Hi. Em chào a. Mình lại gặp nhau. Lần thứ 3 trong 1 tối. A đợi e tý nhé. E thở tý. Đạp xe từ phòng trọ lên đây xong lại leo 5 tầng cầu thang. Phù, mệt đứt hơi.
- Sao e đến nhanh thế. A tưởng phải đợi. Mà em ở xa đây à.
- E ở dưới Pháo Đài Láng. Bình thường đến 12h mà ko dở khách là bọn e được nghỉ. Lúc gặp a ở quán bún là e hết khách rồi. Nhưng con bạn e nó vội vì nó còn khách đang đợi. E về thay quần áo xong tự đi trước lên, tại lúc tối bắt a đợi lâu nên e muốn bù. Hi. Đi đến tới cửa thì thấy a đang bước lên cầu thang. Mà a buồn cười nhỉ. Em chỉ thấy khách thắc mắc sao lâu đến thế, a lại ngược lại.
Chưa kịp để e trả lời e ấy tiếp:
- Thật ra bình thường e ko nhận đi đêm đâu. Nay có a ngoại lệ đấy.
- A tưởng làm như này bọn e phải bị ép chứ thích làm thì làm không thì thôi à?
- Không a ơi. Bọn e đến đây làm ký cam kết hết. Tháng được nghỉ 5 ngày đèn đỏ, còn lại đi làm từ 9h sáng đến 12h đêm. Sau 12h ai muốn đi làm tiếp thì đi, không thì nghỉ. Chúng e không phải nhân viên của nhà nghỉ đâu. Mà chủ bọn e liên kết với nhà nghỉ ăn chia thôi. Mỗi khách đi nhanh thu 350k. Đứa nào đi là lễ tân chấm công cuối tháng tính tiền chứ bọn e không được cầm tiền khách trả đâu. Có ai cho thêm thì được thôi. Đi mỗi khách bọn e được tính 150k. Còn lại chủ với nhà nghỉ chia nhau. Bọn e ăn ở không mất tiền, có người nấu ăn và giặt quần áo cho. Chỉ khi ốm và đèn đỏ mới được nghỉ thôi a ạ.
Em không hỏi nhưng em ấy cứ tự nhiên chia sẻ thế. Vốn dĩ cũng tò mò nên e cũng cứ tìm hiểu thêm. Ngồi nghe em ấy nói mà tự nhiên quên béng đi là thằng e nó đang biểu tình cật lực.
- Em có người yêu chưa?
- Trước cũng có. Nhưng chia tay rồi a ạ. Mà làm nghề này thì yêu gì nữa hả anh? Mà thôi a vào tắm đi. Cứ ngồi nc như này hết đêm đấy. Tiền cả đấy a ạ. Hihi
Đêm hôm ấy, bọn em chỉ làm trò con bò đúng một lần. Rồi hai đứa nằm thủ thỉ, chia sẻ về cuộc sống của cả hai. Mọi người cứ bảo không nghe cave kể chuyện, thế nhưng em khi đó lại hoàn toàn tin tưởng 100% tất cả những gì em ấy nói. Thấy thật sự thiện cảm về em “phò” này.
Em ấy sinh ra trong một gia đình có 6 chị em, bên ven hồ Núi Cốc. Sinh năm 89 (bằng tuổi em). Nhà nghèo, các chị của em ấy đều phải nghỉ học khi hết cấp 2 để đi làm, rồi lấy chồng. Dưới em ấy còn 2 em, 1 trai, 1 gái. Bố mẹ già, kinh tế gia đình chỉ phụ thuộc vào mấy sào chè. Em ấy là người học tốt nhất nên được đi học bán trú tại trường cấp ba ngoài Tp Thái Nguyên. Coi như là niềm hy vọng duy nhất của bố mẹ. Thế nhưng, sau một thời gian tiếp xúc với cuộc sống nơi thành thị, thay vì chuyên tâm học hành, em ấy lại sa vào lưới tình của một công tử con nhà khá giả dưới TP. Rồi chuyện gì tới cũng tới. Mải mê yêu đương, em ấy bị đuổi học khi sắp thi TN THPT, bố mẹ bạn trai phát hiện và phản đối kịch liệt, vì họ nghĩ em ấy là nguyên nhân cho sự “hỏng” của con trai họ. Sau đó hai người có lén qua lại thêm khoảng 2 năm. Bạn trai bỏ nhà đi, thuê phòng trọ ở Tp TN, bạn trai làm ở quán karaoke, em ấy làm quán cafe. Cuộc sống của cả hai dưới áp lực cơm áo gạo tiền, rồi những bồng bột của tuổi trẻ dẫn tới cũng nhiều khi cơm không lành, canh không ngọt. Rồi gia đình nhà bạn trai tìm được, bắt về cho đi xkld quyết chia lìa đôi trẻ. Em ấy bơ vơ, cảm thấy bị bỏ rơi. Chán đời. Và em gái của em ấy rủ xuống HN làm công việc này qua sự giới thiệu của một đàn chị trong làng. Đối với hai chị em họ, đây là công việc tốt nhất để họ có thể giúp đỡ bố mẹ và thoả mãn nhu cầu vật chất cá nhân. Em ấy kể, tháng nào chịu khó và may mắn cũng kiếm được 25-30 triệu. Một con số khủng khiếp với em ấy tại thời điểm đó. Tức là bình quân một ngày em ấy phải tiếp trên dưới 10 khách. Khách thì đủ loại, nhưng về cơ bản là tâm lý mất tiền mua mâm thì đâm cho thủng, họ giày vò chứ không phải chỉ đơn thuần là làm chuyện thoả mãn nhu cầu cơ bản của một thằng đàn ông. Vậy nên, gặp em, một thằng sinh viên năm 3 vừa mới bị cắm sừng, lần đầu phá đò chẳng biết cái mẹ gì, gọi gái qua đêm chỉ nằm ôm nhau thủ thỉ. Em ấy lại thấy được trân trọng, được nâng niu, được đối xử như người tình chứ không phải con hàng. Rồi hai đứa ngủ thiếp đi lúc nào không biết. 8h sáng, em ấy đánh thức em dậy:
- Anh ơi dậy thôi, nhanh lên em phải về rồi.
- Em cứ về trước đi, anh muốn ngủ thêm một chút. (Em trả lời nhưng mắt vẫn chưa thèm mở vì buồn ngủ muốn chết).
- Anh cho em về thật ạ? Sáng anh không muốn cái nữa à?
- Ơ anh vẫn có thể được làm nữa à. A tưởng hết đêm thì thôi chứ. Em nhổm dậy dụi mắt, nhìn em ấy cười tủm tỉm bên cạnh mà thấy mình ngố quá.
- Thế anh có muốn không? Mồm hỏi tay em ấy luồn xuống háng em. Đúng là trẻ trâu, tràn trề nhựa sống, mắt ngái ngủ nhưng củ cứng đơ =)).
- Nếu em mệt không muốn chiều anh nữa thì cứ về đi. Không sao đâu. (Mồm nói câu này ra xong tự chửi thầm sao ngu thế, sợ em nó vâng ạ rồi về thì bỏ mẹ).
- Gần 1 năm em làm ở đây, gặp không biết bao nhiêu người rồi nhưng chưa thấy ai giống anh. Anh có thể đừng đáng yêu như thế nữa được không? (Vừa nói dứt, câu miệng em ấy đã ngậm trọn thằng em của em rồi).
Và các bác ạ, em không nhớ là phép màu nào mà phát đấy chúng em đẩy xe bò mà không dùng bao ạ. Vãi chưởng. Nhưng sáng đấy em ấy ướt át thật sự, em cũng còn tâm trí nào mà thắc mắc đâu. Đúng con cu làm mù tất cả mọi thứ. Nhưng xong xuôi thì em cũng hơi hoảng.
Em ấy còn hỏi, mình vừa quan hệ không bao đấy. Anh có sợ em lây bệnh cho anh không.
- Không. Em không sợ thì anh sợ gì. (Sỹ mồm nói thế thôi chứ lúc này hoang mang vãi cả hồn anh chị em ạ).
- Cho em mượn điện thoại của a nhé. Em lưu số em vào. Rảnh anh nói chuyện với em cho đỡ chán nhé. Lúc vắng khách em chẳng biết làm gì. Lưu xong số vào con 1200 huyền thoại của em, em ấy xin phép tắm rồi về trước.
Sau hôm ấy, về nhà em sống trong thấp thỏm lo âu. Sợ bị sida các bác ạ. Nhưng không dám nói với ai. Mất 3 ngày lo lắng bồn chồn. Đến ngày thứ 4 thì nhận được tin nhắn: “Hôm nay anh có phải đi học không? Nay vắng khách. Chán quá”
- Có, anh đang ở trường. Chiều mới được nghỉ.
- Em muốn gặp anh được không?
- Ui em ơi, anh cũng muốn lắm nhưng nay a hết tiền rồi. Huhu
- Hâm à mà tiền. Anh cứ qua lấy phòng bảo gọi em đi. Rồi em đưa tiền cho a xuống thanh toán.
- Thôi em đừng trêu anh. Anh tưởng thật tội nghiệp.
- Em nói thật mà. Em muốn gặp anh thôi. Anh cứ qua lấy phòng rồi bảo chỉ gặp em. Mọi thứ còn lại để em lo. Nhớ qua nhé. Em đợi.
Liệu có ai cưỡng lại được trong trường hợp này không? Và rồi kệ mẹ 3 tiết chuyên ngành, em té luôn. Lên phòng vẫn lo, không phải lo bệnh mà lo bị lừa thôi. Chứ tầm này dục vọng nó làm mờ hết lý trí rồi.
- Anh đang ở 506.
- Ui sao bảo đi học. Lừa người ta à.
- Anh đang học thật. Nhưng em nói thế mà vẫn học tiếp thì anh là thánh mất rồi.
- Anh báo lễ tân gọi em chưa. Phải có Lễ tân gọi em mới tới được.
- Anh báo rồi.
Và chưa tới 10p sau, em ấy tới. Mở cửa phòng ra, không cởi quần áo luôn như lần trước, mà ngồi cạnh em vẻ ngượng ngịu.
- Em xin lỗi anh.
- Tự nhiên lại xin lỗi anh làm gì?
- Em vừa đi khám hôm qua. Em bị bệnh rồi.
Thôi bỏ mẹ rồi. Ngu một phút bốc cứt cả đời rồi Đ ơi. Mặt em tối sầm lại, tim đập nhanh cảm giác không thở nổi.
- Anh có hận em không?
- Anh, anh có hận em không? Sao anh không trả lời.
- Anh ngu thì a chịu thôi. Hận gì.
- Anh không hận em thật ạ. E lây bệnh cho anh mà.
- Sida cũng chưa chết ngay mà. Kệ mẹ nó đi em. Lỡ rồi.
- Em không nghĩ là anh lại bình tĩnh như này đâu. Em tưởng tượng anh sẽ lao vào đánh em cơ.
Nói xong em ấy rút ra tờ kết quả xét nghiệm máu. HIV Âm tính dấu xanh lè. Miệng lại tủm tỉm rồi vít cổ em xuống hôn.
- Em đùa anh chút thôi. Anh đừng giận e nhé. Tại em thấy anh dễ thương quá. Chọc anh xem anh như nào thôi. Từ nay yên tâm đến với em chưa?
- Anh chẳng có nhiều tiền mà gặp e nhiều đâu.
- Anh nói vậy em buồn đấy. Em không coi anh là khách đâu. Từ hôm đầu tiên gặp anh xong, em đã rất có cảm tình với anh rồi. Sau hôm nọ em cứ thấy nhớ anh. Em thì không có tư cách để bảo là yêu anh. Ai lại đi yêu một con phò bao giờ anh nhỉ. Nhưng em chỉ mong mỗi lần em muốn, anh có thể qua gặp em như này. Được không?
- Em thật sự muốn như thế à.
- Em muốn hơn thế cơ.
Tự nhiên chơi gái không mất tiền. Tội gì mà không đồng ý.
Xong xuôi 2 lần cái việc mà ai cũng biết là gì ấy. Em ấy lấy ra 1 triệu và nói:
- Anh cầm chút xuống thanh toán 2 vé nhé. Ở đây mỗi vé chỉ được 40p kể từ khi bọn em báo nhận phòng thôi. Em phải đi trước, khách đang đợi rồi ạ.
- Thôi, anh không cầm đâu. Anh có tiền mà. Ai lại lấy tiền của em.
- Không, là em muốn gặp anh, em gọi anh qua mà. Anh cứ coi như em trả công anh qua phục vụ em. Nhé. Vừa nói em ấy vừa để lại 5 tờ 200k trên đầu giường, không quên ném lại cho em một nụ cười tinh nghịch rồi ra khỏi phòng.
Cảm xúc lúc đấy thật sự hỗn độn. Không dám tin là mình đi chơi gái lại không mất tiền.
Kể từ hôm đấy, bọn em nhắn tin gọi điện với nhau nhiều hơn, có hôm nói chuyện tới 5h sáng. Truyện trên trời dưới biển, chuyện nay em gặp bao nhiêu khách, già trẻ ra sao, nhanh chậm thế nào. Hôm nay con bạn đồng nghiệp em đi phá thai, về nhà bà chủ bắt đốt 9 sợi lông giải vía không quên chửi cho một trận vì tội nứng lờ con ai không biết. Chuyện hai chị em em vừa gửi về cho bố mẹ 30tr để xây cái bếp làm chỗ sao chè. Chuyện con bạn em yêu một thằng, suốt ngày vay lãi cho nó bay lắc, thi thoảng ngứa tay nó lại lôi ra đấm cho tím mắt vì tội “làm đĩ”. Rồi chuyện bà chị quê Định Hoá thâm niên hơn chục năm mà vẫn không đủ tiền thi thoảng về quê thăm con. Chuyện con T quê Quảng Ninh được hẳn một ông khách nhiều tuổi hơn bố nó mua cho cái xe máy hơn 40 triệu, còn bảo bỏ nghề đi về ống ấy nuôi, thuê cho cái chung cư xịn lắm.
- Em định làm việc này đến khi nào?
- Em cũng chẳng biết nữa. Nhưng chẳng ai làm mãi cái nghề này được đâu anh nhỉ. Em chỉ muốn giúp bố mẹ đổ mái nhà, xây công trình phụ. Có một ít vốn em về học nghề trang điểm. Em thích nghề đấy lắm.
À, sắp tới nghỉ 30/4. Anh có về quê không? Hay về nhà em chơi nhé. Từ Tết em chưa về.
- Anh cũng thích đi đây đó lắm. Về thì về. Sợ gì. Hehe.
- Anh hứa rồi đấy nhá.
- Nhưng em không phải làm à mà về được?
- Mỗi tháng em được nghỉ 5 ngày đèn đỏ mà.
Chiều 29/4/2010 em nhận được tin nhắn
- Tối nay em qua đón anh nhé. Mình ra gần bến xe Mỹ Đình thuê phòng ngủ, mai về sớm.
- Em đưa anh về thật à?
- Ơ, em có bao giờ đùa anh đâu? Em dặn bố mẹ em đưa bạn trai về ra mắt rồi đấy. Anh chịu khó diễn cho tốt giúp em nhá. Hihi. Nhắn em địa chỉ tầm 11h em qua đón.
Đúng 23h, chuông điện thoại em ấy gọi.
- Alo, em đang ở cầu Cót rồi anh ra đi. Xe taxi Mai Linh đứng đầu cầu nhé.
Bọn e thuê một phòng đằng sau bến xe Mỹ Đình, vừa vào tới phòng, đóng cửa lại là em ấy vồ lấy em.
- Em nghiện anh mất rồi.
- Anh có gì mà nghiện.
- Em không biết, như bị anh bỏ bùa ấy. Gặp bao nhiêu đàn ông, nhiều khi nghĩ đến là phát ớn. Chẳng hiểu sao lại cứ thèm khát anh. Em dễ dãi anh nhỉ?
- Nhưng em bảo đang đèn đỏ mà?
- Hehe. Bài của bọn em thôi. Những đứa có người yêu, muốn nghỉ đi chơi đều làm cái này hết. Mua tiết lợn về nhỏ vào băng vệ sinh rồi đóng như bị thật ấy. Bà N kiểm tra thấy máu là cho nghỉ. Em mới bị hết mấy hôm thôi.
- Thế mấy hôm đấy em đi làm kiểu gì?
- Nhét bông anh ạ. Nhiều, nhét sâu vào trong, tắt điện tối đi, thằng khách nào ra là nhanh chóng rút bao phi vào nhà vệ sinh. Chứ để bị hẹn anh đi chơi làm gì. Hihi
Chuyện tiếp theo diễn biến như nào thì chắc ai cũng biết.
Gối đầu lên tay em, em ấy thủ thỉ:
- Anh thấy em thế nào?
- Thế nào là thế nào?
- Anh có thích em không?
- Thích. Ngon như em thì chỉ có thằng dở người mới không thích thôi.
- Không, thích kiểu yêu ấy. Chứ không phải thích quan hệ. Anh cứ trả lời thật đi. Em không buồn đâu.
- Có. A thích em mà.
- Thế làm người yêu em nhá.
- Anh có gì mà yêu. Tìm thằng nào có tiền mà yêu. Đỡ phải đi làm chứ em. Một thằng sinh viên nghèo rớt như anh em yêu cho khổ ra à.
- Em biết mà. Ai lại đi yêu phò bao giờ.
- Em chẳng kể bạn em có ông già già thuê nhà, mua xe cho còn gì. Không yêu sao họ cho nhiều tiền thế. Vẫn có chứ. Tại em chưa gặp thôi.
- Cặp kè thôi chứ yêu đương gì. Người cần tình kẻ cần tiền thì vập vào nhau thôi. Mà anh không giả vờ đồng ý với em được à. Sao mà phải nói thẳng, phũ thế?
- Thế anh nói yêu em, em có tin không?
- Không. Haha
 

Admin

Chủ tịch HĐQT
Tham gia
16/8/21
Bài viết
70
Lượt thích
998
Sáng sớm hôm sau, hai bọn em ra bến xe Mỹ Đình, sau khoảng hơn 2 giờ đồng hồ bọn em có mặt ở bến xe TP Thái Nguyên.
Lần đầu đặt chân tới nơi này, cũng háo hức vì tính em luôn thích khám phá những miền đất lạ. Nhưng ở đây lạ đến nỗi em phát hoảng. Ngay cạnh cổng ra của bến xe là một con ngõ khá rộng, có vài hàng nước đầu ngõ, lui vào một chút là khoảng 100m ngõ trống, hai bên tường la liệt bơm kim tiêm, mùi khai nồng nặc. Cứ khoảng vài mét lại thấy có 1 anh hoặc một chị đứng, ngồi vật vờ hất hàm hỏi “mua không em”.Sau em mới biết các anh chị ấy bán heroin. Bán cực kỳ công khai, như quê em bán mớ rau ngoài chợ vậy. (Bác nào quê Thái Nguyên, tiếp xúc khu vực này có thể vào xác nhận giúp em cái này nhé). Ngồi quán nước đợi bắt xe về huyện Đại Từ khoảng 30p mà em thấy cả chục lượt người giao dịch chớp nhoáng thứ hàng hoá chết người ấy. Thậm chí có bác mua xong ngồi ngay tại chân tường vạch ra chích luôn. Mặc mọi người xung quanh. Có vẻ mọi người ở đây quá quen thuộc với việc này rồi nên ngoài em ra chẳng thấy ai tỏ vẻ lạ lẫm hay sợ sệt gì cả.
- Anh đi vào đây với em một tý nhá.
- Đi đâu em?
- Vào chợ, em mua ít đồ.
Sau một hồi lượn lờ loanh quanh, hai đứa tay xách nách mang một đống đồ. Quần áo cho bố mẹ, em trai. Hoa quả, kẹo bánh…
- Về em nói quà này anh mua biếu gia đình. Anh cứ nhận giúp e nhá.
- Ai lại làm thế em? Em mua cho gia đình sao lại phải bảo anh mua. Anh ngại lắm.
- Anh phải giúp em. Vừa rồi em có gửi tiền về cho bố mẹ rồi. Em nói cả tiền lương, cả mượn anh để gửi về cho bố mẹ sửa bếp. Chứ không thể nói em kiếm được nhiều tiền thế được. Bố mẹ em thắc mắc đấy. Nói tóm lại, khi về nhà em, em nói gì anh cứ tìm cách hưởng ứng theo là được.
Sau khoảng 30 phút ngồi xe bus, bọn em xuống xe tại cửa khu du lịch Hồ Núi Cốc. Ở đó đã thấy bố em ấy đang đứng cạnh chiếc xe wave tàu cũ đợi từ bao giờ. Bác già và khắc khổ hơn so với tưởng tượng của em.
- Cháu chào bác ạ.
- Hai đứa đi đường mệt không? Thế nào? Thấy lên miền núi có vất vả không cháu? Đưa đồ đây bác treo trên này. Sao mua nhiều thứ thế.
Vất vả lắm bọn em mới thu xếp để đồ đạc và hai đứa ngồi lên xe để bác đưa về nhà. Đường vào nhà em ấy thì đúng là hẻo lánh heo hút thật. Có khoảng 2km là có nhà dân. Phần còn lại là đường mòn ngoằn nghoèo quanh chân đồi, hai bên cây cối rậm rạp, vừa đi thi thoảng mấy bố con bác cháu vừa phải lấy tay đỡ những cành cây hai bên đường tránh va vào mặt. Sau chừng khoảng 30 phút nữa thì tới nhà em. Em nghĩ khoảng cách không quá xa nhưng do đường xấu quá nên cảm giác lâu vậy.
Ngôi nhà nhỏ ở chênh vênh chân đồi, cái dốc lên sân nhà em dốc đến nỗi xe để số 1 vít ga hết cỡ mới leo lên được. Nhìn xung quanh, chỉ có vỏn vẹn 4 mái nhà tương tự quanh đấy, nhà nọ cách nhà kia cũng cả nửa quả đồi. Được cái phong cảnh đẹp. Sau lưng là núi, trước mặt là hồ. Cũng thơ mộng các bác ạ.
- Hai đứa ra rửa mặt rồi vào ăn cơm nhé.
Tiếng bác gái nói vọng từ trong bếp ra khi bọn em vừa bước vào tới sân. Thấy em ấy chạy ngay vào bếp ôm mẹ tíu tít. Em sực nhớ đến mẹ mình ở nhà. Từ trước đến giờ, chẳng bao giờ nói được một câu quan tâm mẹ chứ đừng nói đến chuyện đi xa về xà vào lòng mẹ. Ừ, mình không tử tế bằng một em “phò”. Em thầm nghĩ thế.
Suốt bữa cơm ngồi nghe gia đình em ấy chuyện trò vui vẻ mà em cũng thấy vui lây. Mặc dù ngại không biết nói gì. Chỉ vâng dạ mỗi khi bố mẹ em ấy nhắc “Ăn đi cháu, tự nhiên nhá, cơm canh đạm bạc cháu đừng chê”. Thật sự bữa cơm hôm ấy rất ngon. Em chìa bát xin cơm đến lần thứ 3 mọi người ạ.
Rồi bố mẹ em ấy hỏi han về gia đình em, bản thân em. Hỏi hai đứa quen nhau lâu chưa? Cái H đã về nhà cháu lần nào chưa? Gia đình cháu có đồng ý không (Ý của hai bác là em là sinh viên đại học, con gái hai bác không học hết cấp 3 thì gia đình em có ngăn cấm không). Thật sự sự chất phác hiền lành của hai bác làm em khó xử. Đối với họ, học đại học như một cái gì đó ghê gớm lắm, mà cả đời họ không vươn tới được. Họ đâu biết thằng sinh viên trước mặt nợ môn đầm đìa, đi học chỉ nhăm nhe bỏ tiết đi chơi PS, trà đá chém gió linh tinh. Chứ đã lĩnh hội được ít kiến thức nào trong đầu đâu.
- Dạ, hôm nay cháu về trước là thăm hai bác, sau là cháu xin phép hai bác, sắp tới cho H về thăm gia đình cháu ạ. Cháu cũng nói với bố mẹ về H, mọi người cũng rất muốn H về chơi ạ.
Thực sự nói ra điều đó nó cứ như ai xui chứ em có chủ định nói thế đâu. Em ấy ngồi cạnh, liếc sang em với vẻ mặt ngạc nhiên.
- Hôm nào về, H nhớ báo mẹ trước để biếu hai bác dưới đấy mấy cân chè ngon con nhá.
- Dạ, cháu cám ơn hai bác ạ.
Cơm nước xong, em ấy bảo đưa em đi thăm thú xung quanh. Mặt hồ lăn tăn gợn sóng, xung quanh núi đồi trùng điệp, thi thoảng điểm xuyết vài vạt nương chè xanh mướt. Phong cảnh đẹp quá làm hai đứa không kìm lòng được mà hoà mình vào thiên nhiên. Em ấy cứ đưa em hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Thú vị thật. Mà cũng tài, giai đoạn ấy cảm giác cứ hở ra là lại bumbalabum ngay được.
Quay về nhà thấy hai bác và cu em trai đang dùng xe bò chở gạch, về xây nốt bức tường che gió cho mấy con trâu. Em nhảy vào phụ luôn. Hơi lóng ngóng nhưng cứ nhiệt tình trước ghi điểm đã, tối lỡ có ăn ba bát cơm còn đỡ ngại =)).
Tối đó, sau khi cơm nước dọn dẹp xong xuôi, cả ngày dài dong duổi rồi bê gạch nên em cũng mệt. Xin phép được đi ngủ trước. Em ấy ghé tai em nói nhỏ:
- Anh với bố em ngủ trên này. Thằng L (em trai) ngủ dưới bếp (căn bếp mới sửa sang lại khá rộng rãi và sạch sẽ, có cửa từ hè xuống, khoá chốt đàng hoàng, ở đó kê một cái giường bằng mấy tấm gỗ phẳng). Đêm mà lạ nhà không ngủ được thì nhắn tin cho em nhá.
- Anh có thể ngủ một mình dưới bếp được không? Chứ anh ngại đêm nằm lại mơ mộng, đạp vào bố em thì chết. Anh không quen ngủ cùng người lạ đâu.
- Gớm, ngủ với người ta có thấy bảo không quen đâu. Thôi thế để em bảo bố. Đợi em tý em thay cho cái vỏ chăn khác. Chứ cái dưới kia thằng L nó có chịu giặt giũ gì đâu. Hôi lắm. Trên này đêm vẫn phải đắp vỏ chăn mỏng đấy. Chẳng biết em ấy nói với bố như nào, mới đầu cứ nghe ông nói “sao thế được, ai lại để khách ngủ dưới bếp” nhưng sau ông cụ vẫn vui vẻ gật đầu.
Đặt lưng xuống phát là em ngủ tít luôn không biết trời đất là gì. Nửa đêm đột nhiên mắc ị quá. Mà chưa biết nhà vệ sinh chỗ nào. Gọi cho em ấy cầu cứu sự trợ giúp. Bật cái đèn trên con 1200, em ấy dẫn em vòng ra vườn sau nhà. Cây cối rậm rạp vừa sợ ma vừa sợ rắn. Giá mà có 1 mình khéo em bĩnh ra quần mất.
Xong xuôi nó lại hết buồn ngủ mới bực. Em ấy cũng nói chẳng ngủ được. Thế là hai đứa lại ngồi tâm sự vu vơ ở thềm sân. Đêm khuya thanh vắng, chỉ có tiếng côn trùng xen lẫn tiếng ếch ộp oạp ngoài bờ hồ. Ngồi cạnh thấy mùi cơ thể em ấy hấp dẫn quá, không kiềm lòng được nên hai đứa lại lôi nhau ra sau nhà. Vừa hành động vừa dỏng tai nghe xem bố mẹ em ấy có bất chợt dậy đi vệ sinh nửa đêm không. Cái cảm giác vụng trộm sao mà nó thú đến lạ. Mà cái em này sao lại cứ biết chiều lòng người thế không biết nữa.
Mai em kể tiếp các bác nhé …
 

Admin

Chủ tịch HĐQT
Tham gia
16/8/21
Bài viết
70
Lượt thích
998
Hôm sau, mọi người dậy rất sớm, đâu đó khoảng 5 rưỡi 6h kém gì đó thôi. Không biết các bác thế nào chứ em sinh viên thì 10 ngày đi học muộn cả 10. Nên tầm 5-6h sáng vẫn là lúc thèm ngủ lắm. Nhưng vì làm khách nên cũng cố dậy cho phải phép. Đang đấu tranh tâm lý để vùng ra khỏi cái vỏ chăn thì nghe tiếng bác gái nói “Đừng gọi, để nó ngủ thêm đi con. Bắt nó dậy sớm làm gì”. Thế là em nằm ngủ tiếp luôn mặc kệ mọi thứ xung quanh. Lúc tỉnh dậy tiếp theo là hơn 9h sáng.Thấy trong nhà người đâu ra mà đông thế. Hoá ra bố mẹ em ấy gọi gia đình 3 chị gái, một bà cô (lấy chồng quanh mấy xã lân cận) về chơi vì con H dẫn bạn trai về ra mắt. Bỏ mẹ rồi, mọi chuyện có vẻ đi hơi xa rồi. Em thầm nghĩ.
Em dậy, vui vẻ chào hỏi mọi người, bà cô vẻ vồn vã nhất cứ “quê cháu ở đâu? Lên đây thấy chán không? Buồn không? Cái H nhà cô được nhất trong mấy chị em đấy. Xinh xắn nhanh nhẹn. Mà khoẻ mạnh chịu thương chịu khó lắm”. Rồi thì “Hơn 20 tuổi đầu rồi mà chẳng thấy dẫn ai về, bằng tuổi nó mấy đứa ở đây nó con bồng con bế hết rồi. Bọn cháu về lần này là thông báo cưới đấy à? Thôi cưới đi cho các cô ăn cỗ. Bố mẹ già rồi. Lo được cho đứa nào gọn đứa đấy”
- Dạ, cháu về chơi thăm gia đình thôi ạ. Cháu còn học hơn năm nữa mới xong ạ.
- Ui sinh viên đại học cơ à. Oách nhỉ. Con H giỏi nhỉ. (Nghe đoạn này thế ngượng quá). Học sau này làm ông nọ bà kia nhớ thương cháu cô đấy nhé.
Mấy bà chị thì hết nhòm em lại nhòm sang em ấy rồi mấy chị em thì thầm khúc khích với nhau.
1 trong 2 ông chồng của 2 trong ba bà chị (1 bà chồng mất rồi) thì có vẻ như không hài lòng lắm vì mọi sự chú ý của mọi người cứ dồn hết vào em.
- Chú em ở thành phố chẳng mấy khi về đây. Tý nữa là phải uống với mỗi anh chục chén nhá. Dân miền núi ở đây chẳng có gì đâu chỉ có rượu đãi khách thôi. Không uống là chủ nhà không vui đâu nhá.
- Dạ. Em uống kém lắm ạ.
- Anh Đ nhà em không biết uống đâu. Ở dưới đấy người ta có uống suốt ngày như anh đâu mà mang rượu ra tiếp khách.
- Gớm bênh nhau thế. Anh Đ nhà em. Cưới xin gì đâu mà nhận sớm thế dì H. (Cái miệng của gã bĩu ra nhìn cũng ngứa mắt).
- Tý nữa anh muốn uống thì để em uống thay anh ấy.
Nói đoạn em ấy bảo em ra phụ nấu cơm, để tránh tiếp chuyện ông kia. Ra giếng rửa rau, em ấy bảo.
- Em ghét lão này lắm. Đéo chịu làm suốt ngày rượu lè nhè xong về đánh vợ chửi con. Loại đàn ông vứt đi. Em mà là chị T em bỏ quách lão rồi. Chẳng hiểu sao chị em cứ chịu ở thế. Haizzz
- Sau này em muốn chồng em là người thế nào?
- Giống anh. Hihi.
- Em hiểu gì về anh đâu mà khẳng định vội thế. Biết đâu anh còn tệ hơn ông anh rể em thì sao? Sao dễ tin người thế?
- Em bảo người giống anh chứ có bảo nhất định là anh đâu? Tưởng bở thế?
- Ừ, anh có vẻ hơi hố nhề.
- Em đùa thôi. Em chẳng lấy chồng đâu. À, cơm xong em dẫn anh đi chỗ này hay lắm.
- Đi đâu thế?
- Bí mật. Không bán anh sang Trung Quốc là được.
- Anh có ma nó mua mà bán. Bán được cho em bán luôn.
- Em mua. Nhưng không trả bằng tiền. Em không có tiền. Em trả bằng cái khác được không?
- Cái khác là cái gì?
- Cái gì tý nữa thì biết. Hihi
Cơm nước xong xuôi, ngồi nói chuyện với mọi người chút rồi em ấy xin phép đưa em đi lên Thị trấn Đại Từ. Hai đứa đi quả xe wave tàu của bố em ấy ra đường cái. Gửi xe rồi bắt xe bus lên thị trấn cách đấy khoảng 10km. Em ấy muốn mua cho bố mẹ cái tủ lạnh.
- Anh hiểu biết chọn giúp em xem hãng nào tốt. Mua cái tầm 6-7 triệu thôi anh ạ.
- Anh cũng không hiểu gì về điện máy đâu. Mà mua mới không lo em ạ. Cứ tầm tiền mình có mua hãng có tiếng là được. Mua cũ đâu mà sợ.
Thế rồi chốt mua con tủ Toshiba 5,7tr.
- Bố mẹ em chắc vui lắm. Về nhà ai hỏi anh cứ bảo cái tủ này hơn triệu thôi nhé.
- Anh biết rồi.
- Anh ơi, anh giao về quán tạp hoá D-M ở cổng hồ Núi Cốc bảo tủ của nhà L- D gửi giúp em nhá. (em ấy nói với chủ cửa hàng)
- Alo, Bố ơi, con mua cái tủ lạnh, tý nữa họ giao về nhà bác M ngoài đầu đường. Bố nhờ ai ra mang về nhà nhé. Xe máy con để nhà bác ấy đấy. Bọn con có việc về sau ạ.
- Cái điện thoại bố em dùng em bảo được chủ cho. Chứ không dám bảo mua đâu. Bố mẹ em xót tiền đấy. Cái tủ này cũng thế. Nói 5-6 triệu là bố mẹ em không đồng ý đâu. Mà cũng không giải thích được tiền đâu mà em mua. Nên anh chú ý giúp em nhá. Em bảo với bố mẹ xuống Hà Nội bán quần áo thuê, chủ nuôi ăn ở tháng trả 5,5 triệu. Thi thoảng gửi gì về em đều bảo chị chủ nhà cho.
- Ừ. Giờ mình đi đâu? Em hỏi.
- Đi nhà nghỉ nhé. Chứ ngày hôm qua cứ phải tranh thủ vụng trộm chẳng thoải mái gì.
- Chỗ hay lắm mà em nói với a lúc trưa đấy à.
- Vâng. Anh không thích à? Mai ngày kia xuống em phải đi làm rồi. Em muốn mấy ngày này chỉ giành riêng cho anh thôi. Không phải chung đụng với thằng nào hết. Anh yên tâm. Em có uống thuốc mà. Không để anh chịu trách nhiệm đâu mà lo.
- Ý anh không phải thế. Anh chỉ thấy xấu hổ với em. Chẳng giúp em được gì. Đi về đây tiêu tiền của em, lại bắt em chiều chuộng suốt.
- Em thích thế mà. Anh không chê em là tốt rồi. Mình cứ như này. Khi nào anh có người yêu thì bảo em trước là được. À, hôm nào chỗ em mà có em nào mới, em bảo anh qua thử nhé. Thích không?
- Lại còn thế nữa? Em không ghen à?
- Anh có yêu em đâu mà em được phép ghen? Em cũng hàng ngày ngủ với bao thằng đấy thôi.
- Em nói vậy anh chịu rồi.
Ư…ưm…ưm…hự….hự…..!!!
Em kể tiếp sau các bác nhé…
 

Admin

Chủ tịch HĐQT
Tham gia
16/8/21
Bài viết
70
Lượt thích
998
22h hơn hôm ấy bọn em mới về tới nhà. Mới có 2 ngày mà không nhớ là bọn em quần nhau bao nhiêu trận, làm những thứ gì. Chỉ biết là có bao nhiêu sức lực, tinh tuý của thằng trai ngoài đôi mươi bị em ấy vắt bằng sạch. (Giờ có cho thêm tiền cũng không thể làm được những điều điên rồ như ngày ấy. Chẹp…chẹp.)
Sáng ngày thứ ba trên nhà em ấy, bọn em vào khu du lịch Hồ Núi Cốc chơi. Thực ra em mệt tã người, nhưng vì chiều lòng người đẹp, em đi theo cho có lệ. Em ấy rất hào hứng dẫn em, chỉ cho em những cái hay cái lạ của quê hương em ấy. Nhớ trong đó có cái khu vui chơi nhà ma gì đó.
- Anh có sợ ma không?
- Không, anh chỉ sợ người thôi. (Đoạn này hơi bốc phét, thực ra nếu để đêm khuya một mình ra bãi tha ma có mà đái ra quần. Haha)
- Thế mình vào chơi cái này nhá. E thích cảm giác mạnh.
- Ừ thì vào.
Cái nhà ma thực tế là một cái đường hầm ngoằn nghèo, tối thui thi thoảng có tý ánh sáng mờ mờ, treo mấy cái hình nộm máu me kinh dị… âm thanh rú rú khói bay lung tung (em nhớ mang máng thế). Ngày lễ khu du lịch có vẻ cũng đông đông nhưng lại tuyệt nhiên không thấy có ai chơi cái món này ngoài hai đứa em ở thời điểm ấy. Đi được mấy phút thấy thi thoảng âm thanh rú lên cái cũng hơi giật mình chứ không sợ. Em ấy thì cứ bấu chặt tay em, đi nép nép vào người em. Bộ ngực trời phú của em ấy cứ cạ cạ làm em lại nổi hứng. Đến đoạn có cái hốc đá treo thằng hình nộm trên đầu, quay sang em ấy em nói.
- Em cứ cọ sát anh thế này anh không chịu được đâu. Hehe
- Nỡm ạ. Muốn ở đây à?
- Ừ.
- Nhỡ có ai vào thì sao?
- Làm gì có ai. Mà có ai cũng kệ họ. Tối thui thế này ai nhìn thấy gì.
Nói xong là em lỗi em ấy vào hốc, tốc váy, vạch quần chíp sang 1 bên và triển khai luôn. Hồi hộp kích thích vãi các bác ạ. Thi thoảng âm thanh nhà ma rú lên cái hoà với tiếng rên khe khẽ của em ấy, kích thích kinh khủng. Vụng trộm nên là cũng rất nhanh nhả đạn. Xong em ấy cởi quần chíp ra lau. Đi đường cứ chút chút lại quay lại lườm lờm tủm tỉm với em, giọng hờn hờn:
- Nó cứ nhỏ ra đùi em đây này. Bắt đền anh. Càng ngày càng liều nha.
Em thì chỉ cười trừ thôi. Công nhận lần đầu tiên trong đời có cái cảm giác như ông hoàng thế này. Thích lúc nào được chiều ngay lúc ấy. Hehe.
- Chiều mình đi nhé. Em bảo bố mẹ rồi.
- Anh tưởng ngày kia em mới phải làm.
- Vâng. Mình ra TP, ở đấy sáng ngày kia xuống HN sớm. 10h em có mặt ở phòng là được.
- Vậy là ở nhà nghỉ 2 đêm à?
- Vâng. Anh chết với em.
- Em đùa thôi, mấy hôm nay bắt anh chiều em nhiều, lại phải dậy sớm, nhìn anh mệt mỏi lắm. Ra đấy anh nghỉ cho thoải mái. Muốn ngủ đến bao giờ thì ngủ.
- Hay xuống HN ở phòng anh cho đỡ tốn. Hai thằng bạn anh về quê chưa lên đâu.
- Thôi anh ạ. Mấy khi mới có dịp đi với nhau như này. Thuê phòng cho riêng tư anh ạ. Mấy ngày nay anh đã chán em chưa?
- Chán sao được. Sắp nghiện đến nơi rồi.
- Lúc nào chán thì phải nói để em biết nhá. Đừng có tự nhiên mất tích em tìm không thấy là được.
- Em bị đối xử như thế rồi à?
- Thằng nyc em đấy. Thề sống chết với nhau. Xong bố mẹ bắt về đi sang nước ngoài là mất tích luôn. Mới hôm nọ nhắn tin cho e. Báo vừa về Việt Nam rồi. Nó hẹn gặp em anh ạ.
- Thế em có muốn gặp không.
- Có chứ anh. Muốn cả anh gặp nó. Để cho nó và nhà nó biết em vẫn sống tốt như thế nào. Anh chịu khó vì em tý nhé. Để em hả dạ tý.
- Liệu có tiện không em. Chuyện bọn em có mặt anh không hay đâu. (Thật ra đoạn này là sợ thằng kia nó tẩn bỏ mẹ các bác ạ)
- Không. Em không còn tình cảm gì với nó đâu. Nó cứ níu kéo, em muốn nó thấy anh để nó hết hy vọng thôi. Anh yên tâm. Nó sợ em lắm. Không làm gì anh đâu.
- Ừ. Nó đánh thì anh xin. Không xin được anh chạy. Anh chạy nhanh lắm. Hehe
Sau khi ăn trưa xong, bọn em xin phép đi. Ra bắt xe bus xuống bến xe TN, thuê phòng ở nhà nghỉ ngay sau bến xe để hôm sau đi cho tiện. Đóng cửa phòng xong là hai đứa lại vần nhau một trận. Xong em ngủ chẳng biết trời đất gì. Đến khi em ấy đánh thức dậy là 7h tối.
- Mình đi ăn đi anh. Ăn xong về quán cafe gặp thằng kia với em.
Sau khi mỗi đứa làm bát phở và 2 quả trứng trần. Bọn em bắt taxi qua quán cafe (ngày trước em ấy làm ở đó). Đến nơi đã thấy thằng cha người yêu cũ của em ấy ngồi đợi rồi. Nhìn cũng cao ráo đẹp trai hơn em, có vẻ cũng hiền lành nữa. Hắn lịch sự mời hai bọn em ngồi xuống, bảo bọn em gọi nước. Cũng rất nhẹ nhàng văn minh thôi. Không giống như trong tưởng tượng của em là tỏ ra hổ báo hăm doạ.
- Ông là Đ à? Tôi là H. Tôi hơn ông 1 tuổi nhưng anh em mình cứ ông tôi cho dễ nói chuyện nhá.
(Chắc em kia có kể về em cho hắn)
- H cho hai thằng anh nói chuyện riêng tý nhá.
- Ok. Nói rồi em ấy đi ra ngoài cửa, nhưng vẫn ngồi nhìn vào như trông chừng em.
Hắn bắt đầu nói:
- H có kể với tôi về ông rồi. Chắc H cũng nói chuyện bọn tôi cho ông chứ. Ông chắc cũng mới yêu H thôi. Còn bọn tôi sống với nhau mấy năm cơ. Trước tôi bị bố mẹ bắt đi nước ngoài. H giận tôi lắm. Giờ tôi về rồi. Muốn bù đắp. Nên ông để H quay lại với tôi được không. Tôi chỉ có thể nhờ ông thôi, vì tính H nói 1 là 1. Chỉ có ông bỏ H thì tôi mới có cơ hội.
- Cái này anh nên nói chuyện với H. Cho H quyết định. Em sẽ tôn trọng quyết định của H.
- Tý nữa ông cứ bỏ đi đi. Ra bến xe gọi tôi. Tôi thu xếp chi phí để ông về HN luôn đêm nay. Được không? Ông lưu số tôi vào đi.
Nhìn ánh mắt của hắn, cùng với giọng van nài khẩn thiết em định đồng ý luôn. Đằng nào thì họ cũng yêu nhau lâu thế. Mình được chơi thoải mái mấy ngày rồi. Đã có tình cảm gì đâu. Nhưng ngoái ra cửa, thấy em ấy vẫn ngồi nhìn vào. Tự nhiên lại buột miệng.
- Em hiểu tình cảm và mong muốn của anh. Nhưng em xin lỗi anh, em không thể phản bội H như thế được. Anh cứ thẳng thắn nói chuyện lại với H lần nữa xem. Nếu H chọn anh em sẽ vui vẻ rút lui. Để dù có thể nào thì anh em mình cũng không ai có lỗi với H lần nào nữa. Được không? Em ra bảo H vào nói chuyện với anh nhé.
- Cám ơn ông.
Em đi ra, bảo em ấy vào nói chuyện với hắn.
- Nó nói gì với anh đấy. Nó có đe doạ gì anh không?
- Không. Anh em nói chuyện bình thường mà. Anh thấy ông ấy còn yêu em lắm. Thôi em cứ vào nói chuyện đi. Anh đợi ngoài quán trà đá cho hai người tự nhiên nhé.
- Anh hứa phải đợi em đấy nhá. Không được tắt máy nhá.
- Anh hứa.
Ra ngoài quán nước gọi cốc trà đá mà đầu óc em mông lung quá. Tư tưởng đang bị đấu tranh kịch liệt. Nửa muốn bỏ về HN để cho hai người họ tái hợp với nhau. Nửa lại muốn ở lại vì sợ làm em ấy buồn. Chẳng biết phải làm sao. Lúc ấy em cũng chẳng hiểu nổi em thực sự đang muốn gì nữa.
Chừng 15p thì em ấy gọi.
- Alo, anh ngồi chỗ nào đấy?
- Anh ngoài quán nước ngay đầu ngã ba đây này.
- Anh đợi tý em đang ra.
- Sao rồi, sao nói chuyện nhanh thế?
- Có gì mà nói nhiều anh? Em đã nói là không còn tình cảm mà lại.
- Chẳng lẽ bao năm bên nhau thế mà em không vương vấn tý gì à. Anh thấy ông ấy cũng được mà.
- Sau này anh sẽ hiểu em. Mình về đi. Mà vừa nãy nó nói gì với anh thế?
- À, ông ấy muốn anh nhường em để ông ấy bù đắp cho e đấy.
- Thế anh bảo thế nào?
- Anh bảo là để em quyết định. Em có chắc là em đang làm đúng không? Hay chỉ là em đang cố tỏ ra vậy cho ông ấy đau khổ. Nếu còn tình cảm thì nên quay lại em ạ.
- Anh nói vậy không sợ em buồn à. Em là con phò thật. Nhưng em cũng có cảm xúc mà. Mấy ngày qua bên cạnh anh, em đối với anh thế nào mà anh lại bảo em còn tình cảm với nó?
- Anh xin lỗi nếu nói làm em buồn. Anh không có ý coi thường em đâu. Anh chỉ muốn tốt cho em thôi. Sợ em đánh mất người yêu mình thật ấy. Còn anh, chắc chắn ở thời điểm hiện tại, anh không thể yêu em bằng ông ấy được.
- Em biết điều đó.
- Thế sao em không cho ông ấy cơ hội?
- Mình không nói chuyện này nữa được không anh. Em đã quyết rồi. Dù anh không thương em thì em cũng sẽ không bao giờ quay lại với nó. Nên thôi nhé. Chuyện này xong.
Hôm sau em viết tiếp nhé…
 

Admin

Chủ tịch HĐQT
Tham gia
16/8/21
Bài viết
70
Lượt thích
998
Về phòng, em cảm thấy khó nghĩ quá. Không biết nên làm thế nào cho phải. Cứ thấy áy láy với ông kia.
- Anh đang nghĩ gì thế?
- Anh có nghĩ gì đâu. Sao tự nhiên hỏi thế?
- Anh không phải bận tâm về chuyện ban nãy đâu. Thôi, bỏ mọi thứ ra khỏi đầu đi. Ra đây em đền.
- Chưa bao giờ tần suất làm việc này của anh lại dày như mấy hôm nay đâu. Hihi.
- Chán lắm rồi à?
-Không. Chán gì. Anh chỉ hơi tiếc là không giữ em làm của riêng được thôi.
- Anh muốn là được mà.
- Giờ không làm việc này nữa thì em sẽ thế nào? Có khó khăn không?
- Tất nhiên là sẽ khó khăn. Tại em cũng chẳng có nghề nghiệp gì. Không làm việc này chắc chỉ đi làm công nhân thôi. Chứ trông vào mấy sào chè ở nhà cũng không đủ. Nhưng nếu anh muốn. Em sẽ bỏ.
- Em thật sự có thể vì anh mà làm thế à?
- Vâng. Chỉ sợ anh không cần em thôi. Nói chắc anh chẳng tin. Nhưng đi làm em toàn nghĩ về anh. Cảm giác nói chuyện với anh em được tin tưởng, được trân trọng. Cũng nhiều thằng khách gặp em xong hứa hẹn mồi chài lắm. Nhưng em không thấy giống anh. Em biết chúng nó chỉ cần điều gì ở em. Nhưng ai mà trẻ đẹp mãi được hở anh. Haizzz.
Im lặng 1 hồi, em ấy nói tiếp:
- Gặp anh chẳng biết là may hay rủi với em. Em thật sự rất thích anh, nhưng em cũng hiểu, chúng mình ở hai thế giới khác nhau. Anh còn tương lại của anh chứ không thể nào bên cạnh một đứa như em được. Nhưng thôi kệ, bên nhau được ngày nào biết ngày ấy.
Lúc ấy em chẳng biết phải nói lại thế nào. Hai đứa cứ im lặng một hồi như vậy thì có chuông điện thoại của em ấy:
“- Gọi gì đấy?
- Mai ngày kia? Hỏi làm gì? Cái gì? Mày cũng về à? Đang ở đâu? Sao không về nhà? Ừ, đợi tý.”
- Con em gái em anh ạ. Nó cũng về đây từ sáng, đang ở với thằng bồ nó. Chúng nó gọi đi ăn đêm. Anh dậy mặc quần áo đi. Con này bạt mạng lắm. Làm bao nhiêu phá hết bấy nhiêu. Chán.
- Dưới kia họ có biết bọn em là chị em ruột không?
- Có anh ạ. Có thằng khách còn đòi một lúc chơi hai đứa em. Trả gấp 10 lần tiền. Nhưng em không nghe. Anh có đi thì tránh con em em ra nhá.
- Anh sức đâu mà đi nữa.
- Ai biết đàn ông bọn anh. Thằng nào chẳng thích của lạ. Tý ra cho biết mặt. Không lỡ có hôm lại nhầm.
- Anh không đến mức ấy đâu. Khi nào em không cho nữa thì mới phải đi. Hi
- Nhớ nhá.
Bọn em ra quán ăn đêm thì thấy 3 người đang ở đấy. Thì ra ông nyc em ấy, em gái em ấy, thằng bồ (sinh năm 76) của em gái trước là một đội. Nay tự nhiên có em mới toe gia nhập. Không khí cứ gượng gạo.
- Em chào anh. Con H nhà em ăn phải bùa của anh sao ấy. Haha
- Em chào mọi người.
- Ngồi đi em. Chị ơi cho em chai rượu nữa nhé.
- Mẹ con này, về mà đéo về nhà.
- Mày về rồi, tao về nữa làm gì. Về cùng nhau lớ ngớ ông bà già lại nghi. Mà phải tranh thủ gặp anh yêu mấy ngày chứ. Anh nhề (nó quay sang hất hàm với ông bồ).
- Anh T hôm nay lại được vợ thả rông thế. Nó không đi tìm à?
- Tìm thế đéo nào được anh. Anh thích đi đâu thì đi. Lớ ngớ vả vỡ mồm. Uống đi chú em. Anh em mình trước lạ sau quen. Uống đi.
- Dạ, em xin phép mời anh. Em uống kém lắm ạ.
- Chú không phải ngại. Con H hơi bị bản lĩnh đấy. Để nó đưa về đây gặp bọn anh là chú cũng phải rất ra gì đấy.
Tợp hết chén rượu, gã nói tiếp.
- 4 đứa mất dậy bọn anh chơi với nhau lâu rồi. Thằng này (gã chỉ tay sang nyc của H) đã từng mở két sắt trộm tiền ông bà già đi bụi với con này. Anh, gặp em P là quên mẹ mất mình có vợ. Hà hà. Toàn lũ mất dậy chơi với nhau. Chú có ăn có học đừng khinh bọn anh nhá. Lên đây chú là khách. Tý nữa anh mời mọi người đi hát. Mấy khi.
- Đm, ông Tú chiều nay vừa kiếm được 36 triệu mày ạ. Đỏ vãi l…. Đấy, có em bên cạnh đỏ vãi anh nhỉ.
- Em mời anh H một chén. Thôi, buồn làm gì. Để xuống dưới kia em kiếm cho một con, ngon hơn con H nhà em. Hà hà. Uống đi anh. Tý nữa anh T thiết kế cho ông H một em về ngủ cùng nhá. P- em gái của em ấy nói.
Ông nyc của em ấy từ đầu vẫn lặng im chẳng nói gì. Uống xong chén ấy. Hắn rót chén khác mời em.
- Tôi với ông cạch với nhau một phát. Chúc mừng ông.
- Vâng. Em mời anh.
Uống đến chén thứ 4 là mắt em díu hết lại, mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch. Nhìn thấy họ rót hết chén này tới chén khác mà chỉ muốn nôn. Thấy thế, em ấy bảo mọi người dừng để đưa em về. Nhưng sợ mọi người mất vui, em bảo em vẫn cố được, thế là cả bọn kéo nhau đi hát.
Vào phòng hát, ngồi gật gù, làm gần hết hai chai nước lọc thì cũng thấy đỡ đỡ, lão bồ già của em gái em ấy hat nhạc vàng hay vãi chưởng các bác ạ. Đúng là có tiền, có tài và có tật. Nghe đâu bố lão làm giám đốc sở gì của tỉnh TN. Thế mà chẳng hiểu sao lại bập vào một em bồ như P- lỗ mãng và vô duyên được mỗi cái đẹp. Hai chị em mà chẳng giống nhau tý nào. Em thầm nghĩ. Em ấy hát cũng hay. Chết mẹ, lại một điểm cộng nữa. Em rất thiện cảm với mấy em gái hát hay các bác ạ.
Tầm hơn 3h sáng, cả bọn hình như không còn sức uống/hát/nhảy múa nữa mới chịu kéo nhau ra về. Không quên hẹn nhau “Mai gọi nhau đi ăn sáng”.
Vậy là hai ngày ở đấy, em gia nhập với hội này, cứ triền miên nhậu, hát, về phòng nghỉ (không biết có nghỉ hay không) lại nhậu, hát. Lão bồ già kia đúng là lắm tiền.
Đến sáng sớm hôm sau nữa thì bọn em về Hà Nội. Kết thúc 5 ngày ăn chơi nhảy múa. Khi chia tay, em ấy còn dúi vào túi xách em 2 triệu “Anh cầm mà tiêu. Hết thì lại bảo em”.
- Thôi, anh không cầm đâu. Anh không hỗ trợ em được thì thôi. Anh không lấy đâu.
- Giờ em kiếm được hơn anh. Anh cứ cầm đi. Sau này em không kiếm được nữa anh cho em sau. Đi đâu mà thiệt. Đừng tính toán với em. Em buồn. Nhớ là đừng tắt máy bơ em là được.
Còn nữa…
 

Admin

Chủ tịch HĐQT
Tham gia
16/8/21
Bài viết
70
Lượt thích
998
Từ sau hôm ấy, cứ 1 tuần 3 -4 lần bọn em gặp nhau. Tất nhiên là toàn tranh thủ gặp ở nhà nghỉ dưới cái vỏ bọc khách-hàng thôi. Cứ rảnh là em ấy nhắn tin.
- Em nhớ anh rồi. Qua với e nhé.
Đều đến nỗi ông chú trông nhà nghỉ phải thốt lên “Chú chưa thấy ai đi chơi gái đều như mày, vừa vừa thôi không sau này chưa già đã hết sức. Haha”. Mọi người có thắc mắc sao phải thế không? Vì em ấy bị quản lý rất chặt về thời gian biểu. Thời gian không có khách là phải có mặt ở phòng trực sẵn sàng nghe điện thoại điều đi làm. Không ai được phép không có mặt ở phòng khi không đi khách cả. Tất cả các trường hợp ấy đều được coi là đánh quả lẻ, qua mặt chủ đi khách ngoài và bị phạt rất nặng.
Khoảng 1 tháng sau đợt trên nhà em ấy về, chiều muộn em ấy nhắn tin.
- Tối nay đi chơi với em nhé.
- Nay em không phải làm à.
- Em mệt mệt xin nghỉ 1 hôm. Nhưng không được ra ngoài.
- Thế mà còn rủ anh đi chơi.
- Anh qua chỗ em. Lên phòng em chơi.
- Ui nhỡ bị phát hiện thì sao.
- Bà N dạo này có thằng bồ hay đến. Cứ đóng cửa suốt thôi. Tầm 11h anh qua, em giả vờ đi mua thuốc rồi anh vào cùng em luôn. Phòng em rộng lắm, có cái hốc trên nóc nhà vệ sinh để đồ, nếu bà N đi kiểm tra, anh chui vào đấy là bà ấy không biết đâu.
- Anh ngại bạn em lắm.
- Ngại gì. Có con P nhà em với 1 đứa nữa. Trên tầng có 3 đứa nữa, 5-6 chị em chơi thân nhau nên không sợ đâu. Bọn em bảo vệ anh. Hehe. Con P nhà em về cứ bô bô bảo em kiếm được một thằng sinh viên ngoan lắm. Chúng nó cứ tò mò đòi gặp anh. Thống nhất thế nhé. Tầm 11h anh qua địa chỉ này…
Và em liều đi thật các bác ạ. Cũng hồi hộp, lo lắng lắm. Nhỡ đâu bị chủ nó vớ được nó tẩn cho vỡ mồm. Mon men hỏi thăm tình hình từ chỗ thằng bạn. Nó bảo chủ mấy em là một bà gần 40. Thuê 1 cái nhà 5 tầng nuôi khoảng gần 20 em. Ngoài ra không có bảo kê xăm trổ gì ở đấy đâu. Toàn bộ là 100% các chị em sống với nhau. Vấn đề đầu gấu bảo kê thì chỉ khi khách vớ vẩn họ mới ra mặt thôi. Không liên quan gì tới các em này cả. Nghe vậy cũng yên tâm phần nào.
Đúng như hẹn, 11h kém em có mặt ở địa chỉ em ấy gửi.
- Anh đến rồi
- Anh đợi em chút. Đừng đứng trước cổng nhé. Anh đứng sau cái cột điện ấy, tý nữa bọn em ra kiểu gì bà N cũng ra ban công ngó xuống (bà N ở phòng tầng 2, có ban công chiếu tướng cái cửa cổng)
Khoảng mấy phút sau, tháy hai bóng người mặc đồ ngủ lạch cạch mở cửa đi ra. Khi đi qua em các em ấy ra hiệu giữ im lặng coi như không thấy nhau, mấy phút sau hai em ấy quay lại, 1 bạn đi trước mở cổng, em ấy ở đằng sau nói với theo, giọng to như để ai trên nhà nghe thấy.
- Ôi VCL tao vừa trả nhầm tiền bà bán thuốc rồi. Lên nhà trước để cửa đợi tao tý nhá.
Vừa nói em ấy quay lại ngoắc tay ra hiệu em ra, tủm tỉm. Anh vào nhanh lên. Em phi vào phát qua cái cổng, vào tầng 1 là chỗ để xe, có mấy con xe máy còn lại toàn xe đạp, phương tiện chính để các em ấy di chuyển từ chỗ ở đến chỗ làm. Em ấy vào sau mấy phút. Cố khoá cổng tạo ra tiếng kêu to cho bà N biết đã về. Sau đó hai đứa em nhón chân lên cầu thang, đến tầng 3, mở cửa ra đã thấy 5 em trong đấy ngồi ngóng rồi. Lần đầu tiên có mặt trong 1 căn phòng có 6 em, em nào em đấy nhìn mướt mườn mượt. Ăn mặc toàn đồ ngủ vừa mỏng vừa ngắn. Còn chẳng thèm nội y gì nữa cơ. Em ngại ngồi không dám nhúc nhích, mặt đỏ bừng không biết nói gì. Mấy em ấy thì cứ rúc rích, tủm tỉm.
- Mấy con này, ny tao. Cấm léng phéng. Cười nhỏ thôi, bà N mà lên chết cả lũ.
- Chị H kiếm đâu ra anh trai này thế. Nhìn non. Chắc nhiều nhựa lắm. Haha
- Anh ơi, con này thần dâm đấy. Anh cố gắng giữ gìn sức khoẻ nhé.
- Anh có bạn nào chưa có người yêu không? Giới thiệu cho bọn em mấy anh. Non và nhiều nhựa như anh là được.
- Toàn người đẹp như các em thì thiếu gì mà phải cần giới thiệu.
- Ôi anh ơi, cái nghề bọn em thừa đàn ông nhưng lại thiếu zai anh ạ. Cô đơn lắm.
- Ai may mắn như con H đâu. Đi làm vớ ngay được người yêu. Haha
- Tối nay không đứa nào về hết. Ở tất phòng này, bảo vệ anh trai này không con H nó nuốt tuột vào bụng mất. Haha
Đến lúc này em mới có thời gian quan sát xung quanh. Cái phòng chắc cũng tầm trên 20m vuông, không có giường, đặt 2 cái đệm dưới nền, 3 cái tủ vải để quần áo. 2 cái quạt điện. Đồ trang điểm của mấy em vứt lung tung. Ngoài ra không còn đồ đạc gì khác.
- Nay có khách. Các chị em nghiêm túc giữ giá. Không làm mất hình tượng. Xin giới thiệu với anh, em là T, hai con kia chắc anh biết rồi. Con tóc vàng kia là T, con tóc nối đốm đốm kia là H, con kia là M. Ngoài con H ra, chưa ai bọn em biết yêu là gì anh ạ. Haha
- Chào mọi người, mình là Đ. Bằng tuổi H.
- Ối giời ơi, người anh có mấy cái nốt ruồi bọn em còn biết rồi cơ. Anh không phải giới thiệu. Haha.
- Đm con dở người. Nói liên thiên. H vỗ vào vai em T, tủm tỉm.
- Nay nó mời anh sang mà không có rượu thịt gì đãi anh à. Con này hỏng. Con M đâu, xin bà N ra ngoài quán bún bà béo làm hai con vịt về đây. Mấy khi. À mua 2 chai rượu nữa. Nhưng giấu đi nhá. Bà N đéo cho uống rượu đâu.
 

Admin

Chủ tịch HĐQT
Tham gia
16/8/21
Bài viết
70
Lượt thích
998
Và thế là một lúc sau thì hai hộp vịt luộc, 2 hộp lòng mề cùng mấy cái chân gà, hai túi bóng canh măng giá được bày ra nền nhà trên mấy tấm bìa các tông. Được cái các em có người nấu ăn, giặt quần áo cho nên chén bát rất đầy đủ. Ăn xong cứ bỏ đấy hôm sau có người dọn rửa cho. Đàng hoàng phết các bác ạ.
Ngồi xuống mâm tất nhiên không phải mấy miếng thịt vịt, lòng mề kia mà em mới là tâm điểm của mọi sự chú ý. Nghĩ lại thấy vẫn khoái các bác ạ:
- Chính thức làm quen này. Bọn em xin phép mỗi đứa mời anh 3 chén. Em trước.
Nói rồi T (cô bé hoạt ngôn vui tính nhất nhóm) vục cái chén thuỷ tinh vào bát rượu múc 2 chén đầy. Đưa sang phía em 1 chén. Ngay lập tức H ngăn lại.
- Anh ấy không uống được đâu. Để tao uống thay. Con nào thích nhảy hết vào đây chị cân tất. Haha
- Không được. Tao đéo uống với mày. Chúng mày nhỉ. Uống với zai thôi. Haha. Anh cứ uống đi. Say anh cứ nôn ra cho con H nó dọn. Hehe.
- Mình uống kém lắm. Các bạn thông cảm nhé. - Úi giời, mấy người cứ nói uống kém là uống kinh lắm bọn mày ạ. Chị em sẵn sàng chiến đấu. Nào em xin phép hết trước.
Nghĩ bụng thôi đằng nào cũng say. Tợp mẹ mấy chén xong nằm vật ra là họ hết mời thôi. Em cũng làm phát hết 1 chén. Rượu đi tới đâu nóng ruột tới đó. Khiếp thật. Không hiểu sao mọi người lại có thể thích uống và khen cái thứ này nó ngon được.
Đến em thứ 3 mời là em không mở nổi mắt nữa rồi. Thực ra mới uống 4-5 chén thôi. Nhưng đúng là tửu lượng cực kỳ kém nên chỉ thế e đã gục. Mặt đỏ tía tai, tim đập loạn xạ, trong đầu nghĩ có khi chết mất. Mà chết vì gái mời rượu thế này nhục quá. Rồi em nằm luôn tại chỗ không biết gì nữa. Nửa đêm gần sáng thấy đầu đau, miệng đắng, khát khô họng mới tỉnh đậy. Thấy em đang nằm sát tường, bên ngoài là H, kế tiếp là 3-4 người khác mà em chẳng nhận ra ai với ai trong cái ánh sáng mờ mờ của đèn ngủ. Lay lay em ấy hỏi:
- Phòng có nước không em. Anh khát quá
- Anh tỉnh rồi à. Có mệt không. Đợi tý em lấy nước cho.
- Mọi người ngồi lâu không. Lần đầu sang đây mà nằm tại mâm. Ngại quá.
- Không sao anh ạ. Anh gục ra chúng nó tưởng anh giả vờ cơ. Nhưng sau lay anh không phản ứng gì mọi người mới tin anh không uống được thật. Hi. Anh đừng trách chúng nó nhá. Ở đây mấy đứa bọn em mới chơi được với nhau thôi. Chúng nó nói vui anh đừng để bụng gì nhá.
- Ừm, anh thấy mọi người thân thiện mà. Nhưng ngủ như này có bất tiện không?
- Không sao đâu. Mà được nằm với 4-5 em một lúc thế này. Nhất anh còn gì. Hehe
Tự nhiên lúc này thằng em nó lại đột ngột thức dậy, không biết là do rượu hay do khung cảnh xung quanh nó tác động mà ham muốn em nổi lên mãnh liệt quá. Em lùa tay vào ngực H rồi thì thầm cào tai em ấy:
- Anh thèm quá. Làm thế nào bây giờ?
- Không chịu được nữa à? Nói đoạn em ấy luôn tay vào quần em.
- Khiếp cứng từ bao giờ nhanh thế. Hi. Nhẹ thôi không chúng nó biết anh nhé.
Rồi em ấy từ từ tụt xuống bên dưới em, ngậm vào thằng em đang cương cứng cực đại, liếm láp, mân mê. Lại một cảnh giới khác mà em ấy đưa em đến. Lần đầu tiên được một em buscu bên cạnh 3-4 em khác. Em ấy vẫn chăm chỉ cần mẫn phía bên dưới, trong đầu em bắt đầu tưởng tượng ra vô vàn những thứ truỵ lạc khi nghĩ về mấy em gái đang nằm cạnh ở kia. Phấn khích quá em tuôn hết mọi thứ vào miệng và ra tới đâu em ấy nuốt hết tới đó các bác ạ.
Xong em ấy bò lên tủm tỉm hỏi
-Anh có thích không.
- Có. Vừa thích vừa sợ bị phát hiện.
- Hi. Thế giờ đi ngủ tiếp được chưa.
- Chưa. Anh chưa muốn ngủ đâu.
- Tham thế. Còn sức không mà ham.
Đến lượt em vật em ấy ra mân mê các thứ các thứ. Trẻ trâu hừng hực nên hồi cũng rất nhanh. Sờ xuống thấy em ấy ướt vô cùng, cái cảm giác mấy đầu ngòn tay chạm vào cái chỗ mềm mại ướt át mềm mềm đó nó kích thích kinh khủng các bác ạ. Vẫn nhớ như in những biểu cảm tay em ấy víu chặt vào vai em, vít cổ em xuống đưa cái lưỡi ướt át của em ấy vào miệng em. Rồi lấy gối đưa vào miệng cắn để bớt phát ra âm thanh. Nhưng những tiếng nhóp nhép, bạch bạch khi em ấy chổng mông thì không thể nào mà hạn chế được. Nhưng thời điểm ấy thì bọn em chẳng còn tâm trí mà để ý gì xung quanh nữa. Kệ xác ai dậy thấy thì thấy. Thoả mãn cái đã. Nhưng cũng may là không ai thấy (hoặc có thấy cũng như không). Xuất ra xong là chỉ muốn nằm nguyên trên bụng em ấy ngủ luôn. Không còn muốn làm gì khác. Và bọn em cứ như thế ôm nhau ngủ thật các bác ạ. Chẳng rửa ráy gì sất. Tờ mờ sáng em ấy tỉnh trước mới bảo em mặc quần áo vào không mọi người thấy. Và cũng bảo em trèo lên cái hốc để đồ trên phòng vệ sinh ngủ tiếp vì 8h là có người mang quần áo với vào dọn phòng cho các em ấy. Theo hướng dẫn của em ấy, em mò lên cái hóc đó (cao tầm 80cm rộng cũng khoảng hơn 1 m và dài đâu đó 2m một chút, được kê sẵn một tấm đệm mỏng Nằm cũng thoải mái, xoay trở mình không vướng víu gì. Chắc em không phải người đâu tiên nằm ngủ ở đây. Đang thèm ngủ nên kệ, ổn định chỗ ngủ đánh giấc tiếp. Đến tầm 1h chiều em được em ấy đáng thức dậy, trèo xuống đã thấy có bát phở và cốc nước cam bày sẵn. Vừa đói vừa khát nên là vèo cái hai thứ đó hết ngay. Trong phòng lúc này còn mỗi H và một em nữa. Các em khác đi làm cả rồi. Thấy em ăn xong, em kia nói lên tầng trên rồi ra khỏi phòng. Chắc tạo không gian cho bọn em. Nhưng thật sự lúc này không hứng lắm. Hai đứa nằm ôm nhau chuyện trò đủ thứ. Em ấy kể hoàn cảnh từng người trong số mấy chị em chơi thân. Chẳng ai giống ai nhưng có một điểm chung duy nhất là tất cả đều xuất thân miền núi (Yên Bái, Bắc Cạn, Lạng Sơn, Lào Cai…), nhà nghèo, thấy các chị ở làng/bản xuống HN làm về ăn mặc đẹp, trắng trẻo, các chị rủ đi thì đi. Rồi cứ thế, cứ thế có nhà cả chị dâu em chồng, dì và cháu ruột… rủ nhau xuống đây. Họ coi đây là công việc bình thường, kiếm được tiền về cho bố mẹ, nuôi chồng con. Chồng ở nhà chăm con, chỉ biết vợ đi làm thuê dưới này. Còn làm gì không biết. Thậm chí có ông chồng xuống thăm vợ, vợ để chồng ở phòng đợi tranh thủ đi khách, chồng vẫn không mảy may biết gì.
Việc này cá nhân em không dám phán xét hay ý kiến, vì mình không phải họ. Nhưng sau này tiếp xúc nhiều, thấy họ cũng dễ mến, thật thà. Yêu ghét rất rõ ràng. Thích hay không thích nói luôn. Nói chung là chơi được các bác ạ.
Đến chiều muộn, em ấy bảo tý nữa mấy đứa sẽ giả vờ xuống phòng bà N xin ứng lương, lúc ấy em ấy sẽ xuống mở cửa cho e về.
 

Admin

Chủ tịch HĐQT
Tham gia
16/8/21
Bài viết
70
Lượt thích
998
Chiều muộn hôm ấy, đúng như kế hoạch, các em ấy kéo xuống phòng bà chủ xin ứng lương để đánh lạc hướng cho e ra khỏi đó an toàn. Rồi tần xuất em qua đó theo kiểu tiềm nhập như bộ đội đặc công như vậy dày hơn, tuần 1 lần thậm chí có lần ở mấy ngày. Tất nhiên là trong thời gian ấy em quên mất mình là thằng sinh viên năm 3. Bùng học nhiều quá em bị cấm thi 4 môn liền. Nhưng cũng chẳng sao. Học không qua kỳ tới học lại. Ăn ngủ cùng các chị em, dần dần thân thiết cởi mở với nhau hơn, em được mọi người quý mến và cưng như trứng vậy.
Nhưng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma. Một hôm, đang nằm gối đầu lên đùi em ấy để em ấy ngoáy tai bằng sợi tóc xoe lại (cảm giác này cũng thú vị lắm, các bác cứ thử xem) thì có tiếng đập cửa.
- H, T đâu mở cửa cho chị. Ai bảo chúng mày chốt cửa làm gì đấy?
- Chết mẹ rồi, bà N lên. Sao bà ấy lại lên giờ này nhỉ. (T thì thầm, nhìn ra cửa vẻ lo lắng).
Khỏi phải nói, tim em cũng như muốn nhảy ra ngoài. Sợ vãi các bác ạ. Phen này toi rồi. Vội vàng vùng dạy trèo lên cái ổ bí mật trên nóc nhà vệ sinh.
Bà N vào phòng, em sợ còn không dám thở mạnh. Thấy bà ấy hỏi như kiểu biết chuyện gì:
- Con H, mày dạo này làm ăn kiểu gì mà cứ bật phòng liên tục thế? Làm đĩ còn kén chọn à. Khách đéo nào chẳng là khách. Mà dạo này cho mày đi 10 phòng thì mày bật 7 phòng. Phòng nào mày cũng kêu khách chê. Mày định qua mặt tao à?
- Em không dám chị ơi. Toàn khách say quá với em vào họ đuổi em ra chứ em có muốn thế đâu. Không hiểu sao dạo này em đen đen kiểu gì ấy. Chắc mấy hôm nữa phải đi lễ.
- Lễ bái gì cái mặt mày. Tao thấy lão Q trên 942 bảo mày có thằng khách quen. Hay lại yêu đương gì mà lười làm. Đm làm đĩ mà chê khách chỉ chết đói thôi em ạ. Chẳng thằng đéo nào nó yêu thương chúng mày đâu mà mơ mộng vớ vẩn. Mày khai thật đi. Thằng đấy là thằng nào?
- Em có ai khách quen chị đều biết mà. Chị bảo em đi ai em biết người ấy chứ có ai đâu ạ? Lão Q mấy lần gạ gẫm em không cho xong lại nói linh tinh đấy.
Em dỏng tai nghe như nuốt từng chữ của hai người bên dưới. Tim vẫn không ngừng đập thình thịch. Bỗng nhiên bà N cất tiếng.
- Đôi dép kia của ai? Á à, chúng mày dám dẫn trai về đây à. Con nào? Đm khai mau. Mấy con đàn bà lại có đôi chaco ở đây à? Thằng đấy đâu? Là con nào đưa về đây?
Chết dở thế, đôi dép lởm của em để bên trong phòng không để ý giấu đi. Mụ N tinh thật. Quả này đúng xong rồi. Mấy phút sau, mụ kê ghế kéo toang cái cảnh cửa trên cái ô mà em làm chỗ trốn bấy lâu nay.
- Đm mày là thằng nào? Vào đây làm gì? Xuống ngay đây tao nói chuyện. Đm chúng mày to gan thật. Đây là chỗ chứa cho chúng mày à.
Em lóp ngóp bò xuống, trong đầu nghĩ thôi thế là xong đời mình rồi. Kiểu gì nó cũng gọi người đến tẩn mình một trận, rồi bạn bè gia đình mình sẽ biết được mình vì theo một con “phò” mà bỏ học rồi bị đánh. Mình sẽ không dám nhìn mặt ai nữa. Mình sẽ trả lời mụ kia thế nào để mụntha mình đây.
Xuống dưới, giờ mới nhìn rõ mụ. Tầm trên dưới 40, thân trên ục ịch chân lại nhỏ tý nhìn chẳng cân đối gì. Cái mặt mụ phè ra, nói hơi quá nhưng đúng là xúc phạm người nhìn. Mắt mụ trợn ngược lên trông lại càng tởm.
- Mày là thằng nào. Con nào đưa mày vào đây?
- Em, em dẫn anh ấy vào. H lí nhí thú nhận khi em chưa biết trả lời thế nào.
- Bốp, đm con đĩ này, mày dám đưa người lạ vào đây. Mày giết bà mày à?
Mụ tát H một phát kêu rõ to. Em cũng sợ không dám phản ứng gì. Chỉ kéo H ra xa mụ một tý.
- Thằng chó này ở đâu ra? Mày quen như thế nào?
- Em là cháu cô M ạ. Em xin lỗi vì vào đây không xin phép chị. Xin chị đừng nói cho cô chú ấy biết.
- Mày cháu bà M thật à? Quê ở đâu? Hay lại nhận vớ vẩn?
- Dạ, ông nội em với bố cô M là anh em con chú con bác. Quê gốc em ở Ứng Hoà ạ. Nhà cô M có 5 anh chị em, cô M là thứ 3. Mấy đứa làng em ra đây làm là mẹ cô M giới thiệu ạ.
- Thật à. Thế mà không nói sớm. Cháu bà M thì chị yên tâm. Con H kinh thật.
Mụ đổi giọng cười hì hì. “Cô M” thực chất là chủ mấy cái nhà nghỉ ấy, quê gốc làng em nhưng nhà họ sống ở Hn từ lâu rồi, em có biết mặt ngang mũi dọc bà ấy như nào lại càng không có họ hàng quái gì cả. Chẳng qua mấy thằng cùng làng làm lễ tân ở đây truyền tai nhau thì biết thế. Bí quá em nhận bừa. Không ngờ lại hay.
- Em quen con H nhà chị lúc nào đấy? Có phải mấy lần em nhờ thằng T trên 942 gọi con H không? Cũng có mắt chọn đấy, con này ngon nhất nhà chị rồi. Chúng mày yêu nhau thật à?
Yêu thì yêu. Nhưng mày phải để nó đi làm cho chị nhá. Chứ không đi làm chết cả lũ. Nhà nó nghèo lắm em biết chưa? Em có thì thi thoảng cho nó 1 ít.
- Vâng. Em có dám cấm cản gì H đâu ạ.
- Tưởng ai. Hoá ra người nhà cả. Nhưng em ở đây cũng kín cho chị nhá. Đừng để ai biết không hay.
Nói xong mụ ra khỏi phòng. Lúc này 3 đứa mới thở phảo. Nhìn mặt H hằn vết 3 đầu ngón tay mụ N mà thấy xót thế. Nhưng chẳng biết nói gì. H lúc này mới hỏi:
- Anh có họ nhà bà M thật à?
- Không. Anh nhận bừa đấy.
- Sao anh nói như thật thế. Chém gió thành thần.
- Anh bí quá nói bừa thế thôi. Chỉ nghe mấy đứa kể chứ biết cái bà M là bà nào đâu.
- Từ nay thoải mái ở đây nhé. Không thấp thỏm nữa nhé.
- Thôi, thi thoảng anh qua thôi chứ ở suốt đây mặt dày lắm. Ngại với mấy chị em lắm. Bất tiện.
- Úi giời ông ơi, bao nhiêu thằng muốn được như ông không được đâu. Ông lại chê à (T nói). ĐM mụ N vừa làm tao suýt vỡ tim mày ạ. Nhìn mắt mụ trợn lên tát mày tao khiếp quá. Không hiểu sao mụ này thay đổi thái độ nhanh thế. Bà M kinh lắm à mày?
- Tao cũng như mày. Chỉ nghe kể chứ đã ai được biết bà M như nào. Có ông này là cháu chắc rõ. Hehe
- Em còn đau không?
- Ăn thua gì anh. Ngày trước đi học em đánh nhau còn rách hết mắt cơ. Vẫn còn sẹo mờ mờ đây anh này.
Đang ngước mặt lên khoe sẹo cho em thì H có tin nhắn. Bà N báo có khách.
H vội soi gương chỉnh trang lại tý, buộc lại tóc rồi xách cái túi ra khỏi phòng. Trước khi đi không quên hôn em một cái bảo “đợi em tý nhé”. Thật ra lúc ấy cảm giác khó tả vãi các bác ạ. Kiểu nó khó chịu ghen tuông kiểu gì ấy. Nhưng chẳng thể làm gì.
- Anh buồn à? T ngồi đằng sau hỏi.
Em chưa biết trả lời thế nào T nói tiếp.
- Giờ anh có cưới nó thì may ra nó mới thôi đi làm. Chứ nó hay bất cứ đứa nào trong bọn em giờ chẳng biết làm gì khác công việc này đâu. Xã hội khinh rồi cũng quen. Không có tiền mới chết anh ạ. Nó cũng hay tâm sự với em. Bảo từ khi quen anh nó không muốn đi làm nữa sợ anh buồn. Nhưng không biết phải làm thế nào. Nếu anh yêu nó thì khuyên nó nghỉ cũng được. Nó không nợ như bọn em nên cũng dễ.
- Bọn em ai cũng nợ à?
- Không. Cũng có đứa không nợ. Nhưng em thì đang nợ bà N. Vay có 20tr thôi. Mà trả lãi gần cả năm giờ vẫn còn hơn 30tr anh ạ. Chán thế.
- Lãi kinh thế à em?
- 15 nghìn/triệu/ngày. 20tr tháng mất 9 triệu tiền lãi anh ạ. Chi tiêu rồi gửi tiền về nhà. Chỉ đủ tiền đóng lãi thôi. Không biết bao giờ bọn em mới hết nợ. Dạo này khách cũng ít nữa. Có con tính ra đang nợ cả trăm triệu. Làm hết đời không trả được đâu anh.
- Ui lãi thế thì trả kiểu gì được.
- Em cũng chẳng biết nữa. Kệ đến đâu hay đến đó thôi. Anh ở đây thì biết, bọn em chỉ ăn, ngủ dậy đi khách. Cũng chán lắm anh ạ. Nhưng chưa biết thoát khỏi cảnh này kiểu gì. Bước vào thì dễ bước ra khó lắm
 

Admin

Chủ tịch HĐQT
Tham gia
16/8/21
Bài viết
70
Lượt thích
998
Đến cuối năm 2011, tình hình “kinh doanh” của liên hợp (em tạm gọi như vậy) có vẻ không thuận lợi. Không biết do lý do gì mà khách vắng, NN lại thường xuyên bị kiểm tra nên bà N cùng trên dưới 30 nhân sự của mình lao đao. Ai không nợ nần thì bắt đầu tứ tán dạt đi nơi khác, ai còn nợ thì cố bám trụ tồn tại qua ngày.
Trong nhóm của H thì giai đoạn này ai cũng nợ. Đói kém nên bà N lại càng đục đẽo, ép lãi nặng hơn. Chị em khổ sở mà không biết thoát ra đường nào. Một buổi tối giữa tháng 12 Âm lịch. 7 đứa ngồi vòng tròn trong căn phòng, cả 6 cái đầu chúm lại như nuốt từng lời em nói khe khẽ:
- Anh nói thật, với tình cảnh hiện tại, bọn em có làm hết đời ở đây cũng không thể trả hết nợ. Giờ chỉ còn một cách. Tất cả bỏ trốn về quê thôi. Quên cái món nợ này đi. Các em đã trả gấp mấy lần số tiềm các em vay rồi.
- Nhưng chị N sẽ về quê bọn em, nói cho cả làng cả xã biết bọn em làm gái dưới này. Bọn em sống làm sao được. Bà ấy giữ hết CMND của tất cả bọn em nên tên tuổi quê quán có cả, cả giấy vay nợ có chữ ký của bọn em nữa.
- Nếu thật sự bà ấy về. Các em cứ bảo gia đình gọi chính quyền đến giải quyết. Cái giấy vay nợ với mức lãi suất cắt cổ của bọn em bà ấy đi tù luôn chứ mà dám mang ra à. Làm gái thì bọn em xấu mặt nhưng bà ấy chủ chứa cũng đi tù nốt. Trạng chết Chúa cũng băng hà. Mạnh mẽ lên. Không quyết thì các em sẽ không thoát khỏi cảnh này được đâu.
- Anh không phải bọn em nên nói thì dễ. Chứ lúc đấy không biết bố mẹ em giấu mặt đi đâu.
- A hiểu. Nhưng cũng không còn cách nào khác đâu các em ạ. Các em không thể cứ nai lưng ra làm nuôi người khác như này được. Sức khoẻ và nhan sắc của các em được bao năm nữa? Mà chính quyền ở đây liệu người ta có để yên cho bọn em mãi thế này không. Anh nghĩ bà N cũng chỉ doạ thế thôi. Chứ làm sai rồi ai dám làm to chuyện quá. Cứ mạnh mẽ lên. Được ăn cả ngã về không.
- Nhưng vấn đề bây giờ làm sao mà trốn được hết về anh?
- Theo anh, mọi người cứ tỏ ra bình thường. Đến hôm nghỉ Tết, mỗi người xuống xin thanh toán hay vay mượn ứng tạm gì một ít để về tiêu Tết. Đồ đạc quần áo bọn em cứ để cả lại. Chỉ mang ít về đủ mặc vài ngày thôi. Đừng có dọn sạch sẽ đồ mà bà ấy nghi. Chấp nhận bỏ bớt đi. Rồi chia nhau đứa về ngày này, đứa về ngày kia. Về vẫn liên lạc xuống đây bình thường. Tết vẫn nhắn tin chúc mừng năm mới như trước. Ăn Tết xong thì tính.
- Liệu có ổn không anh? Bọn em vẫn lo lắm.
- Anh nghĩ là ổn. Bà ấy chắc không dám làm to chuyện đâu. Các em cũng thấy. Bà ấy cả ngày không ra ngoài, chẳng giao du tiếp xúc ai, lấy đâu ra lắm quan hệ mà lo. Mà kể cả có quan hệ này kia, cũng chẳng ai vì vài chục triệu mà kéo về tận quê các em để đổi lại rủi ro bị ầm ĩ cả. Cứ mạnh mẽ dứt khoát lên. Chứ kéo dài tình trạng này bọn em không bao giờ thoát ra nổi. Về quê làm việc khác. Mà xinh xắn thế này, biết đâu kiếm được mấy tấm chồng ngon. Cứ yên tâm về đi. Ở dưới này a sẽ nghe ngóng. Có gì a báo.
Vậy là cả bọn thống nhất nghe theo phương án của em. Bỏ của chạy lấy người. Thực ra có của gì đâu mà bỏ. Quần áo của các em ấy ở đây mang về nhà chắc gì đã mặc được. Mấy cái xe đạp đáng giá gì.
25 Tết là bắt đầu có người về. Đến chiều 28 là cả bọn đã ra khỏi khu vực ấy 100%. Tết năm ấy em cũng lên nhà H từ ngày mùng 2. Đến chiều ngày 5 em mới về HN. H có nói Tết xong sẽ làm hồ sơ xin việc dưới Yên Phong, Bắc Ninh.
Sau hôm ấy, phải đến tận giữa tháng 3 Dương lịch 2012 em mới gặp lại H. Đúng như ý định, H xin vào làm công nhân cho 1 công ty ở Yên Phong. Tháng lương đầu tiên, H đã lên Hn thăm em. Lúc ấy em cũng vừa thi xong môn cuối cùng đang nợ để lấy bằng tốt nghiệp. Xong cũng chưa biết xin việc gì. Em theo H xuống Yên Phong. Nghĩ là chơi vài ngày. Nhưng xuống rồi lại không muốn về. Thế là em có ý định xin việc dưới đấy luôn để hai đứa ở với nhau. H làm công việc bình thường, không trang điểm nữa tự nhiên thấy đẹp hơn bao nhiêu. Mấy ngày đầu tiên, H đi làm em ở phòng, lang thang đánh cờ tướng với mấy cụ già quán trà đá đầu làng, 5h đi choẹ nấu cơn đợi tầm 7h H về. Dần dần cũng quen biết thêm mọi người trong xóm trọ, thân thiết hơn với cô chú chủ nhà trọ, họ giới thiệu em vào làm tạm một tổ thợ cơ khí đang xây dựng 1 nhà máy ở đó. Năm đó, lương 8 tiếng là 250k. Cũng là khá cao. Mỗi tội vất vả. Hàng ngày em phải cắt, mài, sơn các loại ống kim loại. Công trường giữa cánh đồng nắng 4-50 độ. Lúc ấy mới thật sự thấy kiếm tiền vất vả thế nào. Hơn chục ngày mà em nhìn không ra mình luôn. Đen chũi. Nhưng được cái vui. Mọi người trong xóm trọ nhỏ rất thân thiện, tối đến là tụ tập chơi bài ăn kem uống nước với cô chú chủ nhà. Đêm về có gấu ôm ngủ. Thấy cuộc sống cứ như này cũng tốt. Tháng lương đầu tiên em được 6,5tr. Em bắt xe về Hn mua cho H cái điện thoại Samsung S1 (cũ) hết 5,2 triệu. Cái máy này thời đó là niềm mơ ước của em luôn. Về H cảm động lắm. Cứ nhìn em rồi nhìn cái điện thoại khóc. Thật ra lúc ấy em mới nói yêu H các bác ạ. Và sau lại 2 bạn nữa ngày xưa cùng phòng cũng xuống làm theo H, vậy là cả bọn lại tái hợp ở môi trường khác. Nhưng anh chị em vẫn thân thiết cởi mở. Đặc biệt các em ấy không thấy có biểu hiện gì vấn vương công việc cũ cả. Rât vô tư vui vẻ. Làm việc vất vả, đêm hôm tăng ca, lương thấp nhưng không thấy ai so sánh gì. Cũng mừng cho mấy chị em. Rồi ai cũng có bạn trai. Mấy thằng được cái cũng hợp nhau nên chơi với nhau càng vui. Dưới đó tầm 3-4 tháng thì nhà em gọi về. Vì ông nội em nhờ xin việc vào một cơ quan NN, trong một lần về quê ăn cưới, Ai cũng thấy em đen nhẻm ra nhìn không giống em thường ngày. Mọi người xót nên ông em quyết tâm nhờ vả xin cho em việc nhàn hạ vì có quen ông Giám đốc cơ quan nọ. H cũng khuyên em là nên về. Muốn có tương lại thì về chứ không thể đi làm công việc này mãi được. Em cũng chẳng nghĩ nhiều mà về. Về Hn làm (xin phép không nói tên cơ quan này ra). Em rất nhàn. Ngày làm 8 tiếng nheng thực tế chỉ có 5-6 tiếng là cùng. Nghỉ thứ 7, CN. Nói là làm nhưng cũng chỉ đến uống nước chè, đọc báo, lướt fb đợi đến giờ về. Thi thoảng mới có Hợp đồng cần em soạn thảo, trình ký, hoặc thi thoảng mới đi khảo sát chỗ này chỗ kia. Tóm lại là nhàn. Cơ quan toàn người lớn tuổi. Trẻ nhất cũng hơn em 9 tuổi. Nên chẳng chơi bời với ai.
H thì thi thoảng lên thăm em hoặc em xuống thăm H. Cứ thế tầm hơn 1 năm.
Cùng phòng em có cô có con gái ít hơn em 2 tuổi, thấy em cũng hiền lành nên cô ấy có ý muốn giới thiệu em cho bạn kia. Mấy lần cô rủ mọi người về nhà ăn cơm trưa. Thật ra ở chỗ làm, cô ấy thì chỉ loanh quanh cho hết giờ (doanh nghiệp nhà nước nên các bác đừng lạ lẫm) chứ mọi việc liên quan đến sổ sách giấy tờ, form file bảng biểu báo cáo em làm tất. Cô ấy không biết gì về tin học văn phòng. Cô ấy quý em lắm. Cứ thủ thỉ suốt “Mày lấy cái P nhà cô đi, cô có 2 đứa con gái thôi, em A còn nhỏ, cái P thì cũng vừa tốt nghiệp rồi. Xong hai đứa thích ở cùng cô chú thì ở, không cô cho ra ở riêng, nhà có sẵn rồi. Cô tiếp xúc thấy mày hiền lành cô ưng lắm rồi. Chứ để loanh quanh nó chọn phải thằng vớ vẩn, sau này không có con trai, con rể nó đuổi mẹ ra khỏi nhà thì chết”.
- Cháu kém cỏi thế này xứng với P nhà cô sao được. Nhà cháu nghèo lắm. Cô thích chứ em P nhà cô có thích đâu ạ. Hi
- Cô nói gì nó chẳng nghe. Mấy lần mày về ăn cơm nó cũng thấy rồi. Nó ưng đấy. Giàu nghèo chúng mày tự làm tự ăn. Mà không làm được cô chú hỗ trợ. Lo cái gì. Miễn yêu thương nhau, tôn trọng bố mẹ hai bên là được. FB nó đây này. Nói chuyện xem nào.
Thật ra em P nhà cô nhìn không bằng 1/2H của em các bác ạ. Không phải xấu nhưng cũng không được xinh. Bởi thế mới còn đến lượt em được mời mọc thế chứ. Xinh xắn lại nhà có điều kiện thì làm gì đến lượt mình. Nói thêm nhà cô ấy có truyền thống làm Công an, chồng cô ấy làm CA kinh tế, anh rể cô ấy cũng là Đại tá Công an,… nhà mạn Phúc Xá Ba Đình. Không quá giàu nhưng cũng có của ăn của để. Có 2 cô con gái. Muốn tìm thằng rể hiền lành thật thà sau nó phụng dưỡng.
Không để mất lòng cô, em cũng kết bạn FB, chào hỏi nói chuyện với P. Em P này có vẻ cũng khoái khoái em. Tiếp chuyện nhanh lắm. Nhưng đúng kiểu con nhà được chăm bẵm từ nhỏ, chỉ biết hoc thôi ngoài ra không biết gì về xã hội, nấu ăn cũng không luôn. Kiểu lành quá em lại không thích. Nhưng vẫn nói chuyện xã giao để không làm cô phật ý. Rồi H phát hiện. Em cũng giải thích như thế nhưng có vẻ H tự ti, không tin tưởng. Mà kể ra nếu em là H em cũng không tin em trong thời điểm ấy. Và bọn em mâu thuẫn. Em vẫn xuống thăm H nhưng tình cảm không còn được như trước. H dưới đó cũng có nhiều người để ý theo đuổi. Rồi cứ thế mâu thuẫn lên cao.
Một lần xuống ấy, em cũng bắt gặp tin nhắn của một thằng cha nào đó với H. Xoá đoạn trước rồi nhưng còn đoạn sau. Cũng chưa rõ ràng nhưng vốn đang xích mích nên lại càng có ly do nghi ngờ hơn. Rồi những hôm không tăng ca nhưng em gọi không được. Sau đó H nói có bầu, 12 tuần. Thật tâm lúc ấy em rất băn khoăn. Em có nghi ngờ thật mọi người ạ. Và H như cũng nhận ra điều ấy nên bảo em đưa đi bỏ. Đến bây giờ em vẫn day dứt không biết đứa bé bọn em bỏ đi đó có đúng là con em hay không. Nhưng sau lần ấy quan hệ của bọn em xấu hẳn. Bẵng đi vài tháng, em nhận được tin H chuẩn bị cưới, lấy thằng bạn (thực ra thằng này là người làm cùng em ở công trình dưới ấy, 2 thằng cũng khá quý mến nhau, ở cùng dẫy trọ, nó cũng biết thời gian em và H ở cùng nhau dưới đấy) từ bạn H. Chứ H không mời em. Em cũng khá bất ngờ, nhưng thôi cũng mừng cho H. Hôm cưới em không lên vì H bảo không muốn chồng H suy nghĩ. H có xin lỗi em, nói thời gian 2 đứa giận nhau, mấy anh chị em có rủ nhau đi uống rượu ốc, rồi về H và thằng bạn kia có quan hệ. Rồi có bầu nên cưới. Em mới đầu cũng hơi cay. Nhưng nghĩ cho cùng thì thời gian trước H ngày quan hệ với bao nhiêu thằng còn không sao. Đằng nào mình cũng không mang lại được cái gì. Giờ H tìm được bến đỗ, mà thằng bạn kia biết rõ em và H thế vẫn yêu thương H thì cũng tốt mà. Coi như thời gian bên nhau là kỉ niệm đẹp. Mình con trai mất mát gì đâu. Em với em P kia cũng không có gì cả. Chỉ nói chuyện qua FB còn chưa gặp nhau riêng lần nào. Vì không hợp.
Từ ấy đến nay, cũng có mấy lần H nhắn tin cho em qua FB và sđt. Cũng chỉ là hỏi thăm bình thường. Nhưng cũng có lần tâm sự, chồng H ham nhậu quá. Cũng buồn. Vừa rồi nói chồng mới đi Nhật XKLĐ. Nếu có dịp lên HN em có muốn gặp H không. Thật sự thì em nửa muốn nửa không các bác ạ. Muốn vì cũng tò mò xem chục năm qua H thay đổi thế nào. Không là vì sợ lại tan nát hai gia đình. H cũng nói, thật sự em là người mà cô ấy không thể quên được trong đời. Chẳng biết có thật không.
Bọn em đến và đi nó nhẹ nhàng như vậy thôi. Có giận nhưng chưa khi nào thành cãi vã xích mích lôi mẹ cha nhau ra cả. Cả hai dường như hiểu quá rõ về nhau nên cũng chẳng có gì mà tranh cãi.
Lẽ ra kể nhiều những kỷ niệm hai đứa hơn nhưng vì dài quá mà có nhiều bác cũng tò mò nên em đành vắn tắt cho nhanh. Mong các bác thông cảm.
 

Battu2081991

Cudemer
Tham gia
5/2/24
Bài viết
1
Lượt thích
0
Đến cuối năm 2011, tình hình “kinh doanh” của liên hợp (em tạm gọi như vậy) có vẻ không thuận lợi. Không biết do lý do gì mà khách vắng, NN lại thường xuyên bị kiểm tra nên bà N cùng trên dưới 30 nhân sự của mình lao đao. Ai không nợ nần thì bắt đầu tứ tán dạt đi nơi khác, ai còn nợ thì cố bám trụ tồn tại qua ngày.
Trong nhóm của H thì giai đoạn này ai cũng nợ. Đói kém nên bà N lại càng đục đẽo, ép lãi nặng hơn. Chị em khổ sở mà không biết thoát ra đường nào. Một buổi tối giữa tháng 12 Âm lịch. 7 đứa ngồi vòng tròn trong căn phòng, cả 6 cái đầu chúm lại như nuốt từng lời em nói khe khẽ:
- Anh nói thật, với tình cảnh hiện tại, bọn em có làm hết đời ở đây cũng không thể trả hết nợ. Giờ chỉ còn một cách. Tất cả bỏ trốn về quê thôi. Quên cái món nợ này đi. Các em đã trả gấp mấy lần số tiềm các em vay rồi.
- Nhưng chị N sẽ về quê bọn em, nói cho cả làng cả xã biết bọn em làm gái dưới này. Bọn em sống làm sao được. Bà ấy giữ hết CMND của tất cả bọn em nên tên tuổi quê quán có cả, cả giấy vay nợ có chữ ký của bọn em nữa.
- Nếu thật sự bà ấy về. Các em cứ bảo gia đình gọi chính quyền đến giải quyết. Cái giấy vay nợ với mức lãi suất cắt cổ của bọn em bà ấy đi tù luôn chứ mà dám mang ra à. Làm gái thì bọn em xấu mặt nhưng bà ấy chủ chứa cũng đi tù nốt. Trạng chết Chúa cũng băng hà. Mạnh mẽ lên. Không quyết thì các em sẽ không thoát khỏi cảnh này được đâu.
- Anh không phải bọn em nên nói thì dễ. Chứ lúc đấy không biết bố mẹ em giấu mặt đi đâu.
- A hiểu. Nhưng cũng không còn cách nào khác đâu các em ạ. Các em không thể cứ nai lưng ra làm nuôi người khác như này được. Sức khoẻ và nhan sắc của các em được bao năm nữa? Mà chính quyền ở đây liệu người ta có để yên cho bọn em mãi thế này không. Anh nghĩ bà N cũng chỉ doạ thế thôi. Chứ làm sai rồi ai dám làm to chuyện quá. Cứ mạnh mẽ lên. Được ăn cả ngã về không.
- Nhưng vấn đề bây giờ làm sao mà trốn được hết về anh?
- Theo anh, mọi người cứ tỏ ra bình thường. Đến hôm nghỉ Tết, mỗi người xuống xin thanh toán hay vay mượn ứng tạm gì một ít để về tiêu Tết. Đồ đạc quần áo bọn em cứ để cả lại. Chỉ mang ít về đủ mặc vài ngày thôi. Đừng có dọn sạch sẽ đồ mà bà ấy nghi. Chấp nhận bỏ bớt đi. Rồi chia nhau đứa về ngày này, đứa về ngày kia. Về vẫn liên lạc xuống đây bình thường. Tết vẫn nhắn tin chúc mừng năm mới như trước. Ăn Tết xong thì tính.
- Liệu có ổn không anh? Bọn em vẫn lo lắm.
- Anh nghĩ là ổn. Bà ấy chắc không dám làm to chuyện đâu. Các em cũng thấy. Bà ấy cả ngày không ra ngoài, chẳng giao du tiếp xúc ai, lấy đâu ra lắm quan hệ mà lo. Mà kể cả có quan hệ này kia, cũng chẳng ai vì vài chục triệu mà kéo về tận quê các em để đổi lại rủi ro bị ầm ĩ cả. Cứ mạnh mẽ dứt khoát lên. Chứ kéo dài tình trạng này bọn em không bao giờ thoát ra nổi. Về quê làm việc khác. Mà xinh xắn thế này, biết đâu kiếm được mấy tấm chồng ngon. Cứ yên tâm về đi. Ở dưới này a sẽ nghe ngóng. Có gì a báo.
Vậy là cả bọn thống nhất nghe theo phương án của em. Bỏ của chạy lấy người. Thực ra có của gì đâu mà bỏ. Quần áo của các em ấy ở đây mang về nhà chắc gì đã mặc được. Mấy cái xe đạp đáng giá gì.
25 Tết là bắt đầu có người về. Đến chiều 28 là cả bọn đã ra khỏi khu vực ấy 100%. Tết năm ấy em cũng lên nhà H từ ngày mùng 2. Đến chiều ngày 5 em mới về HN. H có nói Tết xong sẽ làm hồ sơ xin việc dưới Yên Phong, Bắc Ninh.
Sau hôm ấy, phải đến tận giữa tháng 3 Dương lịch 2012 em mới gặp lại H. Đúng như ý định, H xin vào làm công nhân cho 1 công ty ở Yên Phong. Tháng lương đầu tiên, H đã lên Hn thăm em. Lúc ấy em cũng vừa thi xong môn cuối cùng đang nợ để lấy bằng tốt nghiệp. Xong cũng chưa biết xin việc gì. Em theo H xuống Yên Phong. Nghĩ là chơi vài ngày. Nhưng xuống rồi lại không muốn về. Thế là em có ý định xin việc dưới đấy luôn để hai đứa ở với nhau. H làm công việc bình thường, không trang điểm nữa tự nhiên thấy đẹp hơn bao nhiêu. Mấy ngày đầu tiên, H đi làm em ở phòng, lang thang đánh cờ tướng với mấy cụ già quán trà đá đầu làng, 5h đi choẹ nấu cơn đợi tầm 7h H về. Dần dần cũng quen biết thêm mọi người trong xóm trọ, thân thiết hơn với cô chú chủ nhà trọ, họ giới thiệu em vào làm tạm một tổ thợ cơ khí đang xây dựng 1 nhà máy ở đó. Năm đó, lương 8 tiếng là 250k. Cũng là khá cao. Mỗi tội vất vả. Hàng ngày em phải cắt, mài, sơn các loại ống kim loại. Công trường giữa cánh đồng nắng 4-50 độ. Lúc ấy mới thật sự thấy kiếm tiền vất vả thế nào. Hơn chục ngày mà em nhìn không ra mình luôn. Đen chũi. Nhưng được cái vui. Mọi người trong xóm trọ nhỏ rất thân thiện, tối đến là tụ tập chơi bài ăn kem uống nước với cô chú chủ nhà. Đêm về có gấu ôm ngủ. Thấy cuộc sống cứ như này cũng tốt. Tháng lương đầu tiên em được 6,5tr. Em bắt xe về Hn mua cho H cái điện thoại Samsung S1 (cũ) hết 5,2 triệu. Cái máy này thời đó là niềm mơ ước của em luôn. Về H cảm động lắm. Cứ nhìn em rồi nhìn cái điện thoại khóc. Thật ra lúc ấy em mới nói yêu H các bác ạ. Và sau lại 2 bạn nữa ngày xưa cùng phòng cũng xuống làm theo H, vậy là cả bọn lại tái hợp ở môi trường khác. Nhưng anh chị em vẫn thân thiết cởi mở. Đặc biệt các em ấy không thấy có biểu hiện gì vấn vương công việc cũ cả. Rât vô tư vui vẻ. Làm việc vất vả, đêm hôm tăng ca, lương thấp nhưng không thấy ai so sánh gì. Cũng mừng cho mấy chị em. Rồi ai cũng có bạn trai. Mấy thằng được cái cũng hợp nhau nên chơi với nhau càng vui. Dưới đó tầm 3-4 tháng thì nhà em gọi về. Vì ông nội em nhờ xin việc vào một cơ quan NN, trong một lần về quê ăn cưới, Ai cũng thấy em đen nhẻm ra nhìn không giống em thường ngày. Mọi người xót nên ông em quyết tâm nhờ vả xin cho em việc nhàn hạ vì có quen ông Giám đốc cơ quan nọ. H cũng khuyên em là nên về. Muốn có tương lại thì về chứ không thể đi làm công việc này mãi được. Em cũng chẳng nghĩ nhiều mà về. Về Hn làm (xin phép không nói tên cơ quan này ra). Em rất nhàn. Ngày làm 8 tiếng nheng thực tế chỉ có 5-6 tiếng là cùng. Nghỉ thứ 7, CN. Nói là làm nhưng cũng chỉ đến uống nước chè, đọc báo, lướt fb đợi đến giờ về. Thi thoảng mới có Hợp đồng cần em soạn thảo, trình ký, hoặc thi thoảng mới đi khảo sát chỗ này chỗ kia. Tóm lại là nhàn. Cơ quan toàn người lớn tuổi. Trẻ nhất cũng hơn em 9 tuổi. Nên chẳng chơi bời với ai.
H thì thi thoảng lên thăm em hoặc em xuống thăm H. Cứ thế tầm hơn 1 năm.
Cùng phòng em có cô có con gái ít hơn em 2 tuổi, thấy em cũng hiền lành nên cô ấy có ý muốn giới thiệu em cho bạn kia. Mấy lần cô rủ mọi người về nhà ăn cơm trưa. Thật ra ở chỗ làm, cô ấy thì chỉ loanh quanh cho hết giờ (doanh nghiệp nhà nước nên các bác đừng lạ lẫm) chứ mọi việc liên quan đến sổ sách giấy tờ, form file bảng biểu báo cáo em làm tất. Cô ấy không biết gì về tin học văn phòng. Cô ấy quý em lắm. Cứ thủ thỉ suốt “Mày lấy cái P nhà cô đi, cô có 2 đứa con gái thôi, em A còn nhỏ, cái P thì cũng vừa tốt nghiệp rồi. Xong hai đứa thích ở cùng cô chú thì ở, không cô cho ra ở riêng, nhà có sẵn rồi. Cô tiếp xúc thấy mày hiền lành cô ưng lắm rồi. Chứ để loanh quanh nó chọn phải thằng vớ vẩn, sau này không có con trai, con rể nó đuổi mẹ ra khỏi nhà thì chết”.
- Cháu kém cỏi thế này xứng với P nhà cô sao được. Nhà cháu nghèo lắm. Cô thích chứ em P nhà cô có thích đâu ạ. Hi
- Cô nói gì nó chẳng nghe. Mấy lần mày về ăn cơm nó cũng thấy rồi. Nó ưng đấy. Giàu nghèo chúng mày tự làm tự ăn. Mà không làm được cô chú hỗ trợ. Lo cái gì. Miễn yêu thương nhau, tôn trọng bố mẹ hai bên là được. FB nó đây này. Nói chuyện xem nào.
Thật ra em P nhà cô nhìn không bằng 1/2H của em các bác ạ. Không phải xấu nhưng cũng không được xinh. Bởi thế mới còn đến lượt em được mời mọc thế chứ. Xinh xắn lại nhà có điều kiện thì làm gì đến lượt mình. Nói thêm nhà cô ấy có truyền thống làm Công an, chồng cô ấy làm CA kinh tế, anh rể cô ấy cũng là Đại tá Công an,… nhà mạn Phúc Xá Ba Đình. Không quá giàu nhưng cũng có của ăn của để. Có 2 cô con gái. Muốn tìm thằng rể hiền lành thật thà sau nó phụng dưỡng.
Không để mất lòng cô, em cũng kết bạn FB, chào hỏi nói chuyện với P. Em P này có vẻ cũng khoái khoái em. Tiếp chuyện nhanh lắm. Nhưng đúng kiểu con nhà được chăm bẵm từ nhỏ, chỉ biết hoc thôi ngoài ra không biết gì về xã hội, nấu ăn cũng không luôn. Kiểu lành quá em lại không thích. Nhưng vẫn nói chuyện xã giao để không làm cô phật ý. Rồi H phát hiện. Em cũng giải thích như thế nhưng có vẻ H tự ti, không tin tưởng. Mà kể ra nếu em là H em cũng không tin em trong thời điểm ấy. Và bọn em mâu thuẫn. Em vẫn xuống thăm H nhưng tình cảm không còn được như trước. H dưới đó cũng có nhiều người để ý theo đuổi. Rồi cứ thế mâu thuẫn lên cao.
Một lần xuống ấy, em cũng bắt gặp tin nhắn của một thằng cha nào đó với H. Xoá đoạn trước rồi nhưng còn đoạn sau. Cũng chưa rõ ràng nhưng vốn đang xích mích nên lại càng có ly do nghi ngờ hơn. Rồi những hôm không tăng ca nhưng em gọi không được. Sau đó H nói có bầu, 12 tuần. Thật tâm lúc ấy em rất băn khoăn. Em có nghi ngờ thật mọi người ạ. Và H như cũng nhận ra điều ấy nên bảo em đưa đi bỏ. Đến bây giờ em vẫn day dứt không biết đứa bé bọn em bỏ đi đó có đúng là con em hay không. Nhưng sau lần ấy quan hệ của bọn em xấu hẳn. Bẵng đi vài tháng, em nhận được tin H chuẩn bị cưới, lấy thằng bạn (thực ra thằng này là người làm cùng em ở công trình dưới ấy, 2 thằng cũng khá quý mến nhau, ở cùng dẫy trọ, nó cũng biết thời gian em và H ở cùng nhau dưới đấy) từ bạn H. Chứ H không mời em. Em cũng khá bất ngờ, nhưng thôi cũng mừng cho H. Hôm cưới em không lên vì H bảo không muốn chồng H suy nghĩ. H có xin lỗi em, nói thời gian 2 đứa giận nhau, mấy anh chị em có rủ nhau đi uống rượu ốc, rồi về H và thằng bạn kia có quan hệ. Rồi có bầu nên cưới. Em mới đầu cũng hơi cay. Nhưng nghĩ cho cùng thì thời gian trước H ngày quan hệ với bao nhiêu thằng còn không sao. Đằng nào mình cũng không mang lại được cái gì. Giờ H tìm được bến đỗ, mà thằng bạn kia biết rõ em và H thế vẫn yêu thương H thì cũng tốt mà. Coi như thời gian bên nhau là kỉ niệm đẹp. Mình con trai mất mát gì đâu. Em với em P kia cũng không có gì cả. Chỉ nói chuyện qua FB còn chưa gặp nhau riêng lần nào. Vì không hợp.
Từ ấy đến nay, cũng có mấy lần H nhắn tin cho em qua FB và sđt. Cũng chỉ là hỏi thăm bình thường. Nhưng cũng có lần tâm sự, chồng H ham nhậu quá. Cũng buồn. Vừa rồi nói chồng mới đi Nhật XKLĐ. Nếu có dịp lên HN em có muốn gặp H không. Thật sự thì em nửa muốn nửa không các bác ạ. Muốn vì cũng tò mò xem chục năm qua H thay đổi thế nào. Không là vì sợ lại tan nát hai gia đình. H cũng nói, thật sự em là người mà cô ấy không thể quên được trong đời. Chẳng biết có thật không.
Bọn em đến và đi nó nhẹ nhàng như vậy thôi. Có giận nhưng chưa khi nào thành cãi vã xích mích lôi mẹ cha nhau ra cả. Cả hai dường như hiểu quá rõ về nhau nên cũng chẳng có gì mà tranh cãi.
Lẽ ra kể nhiều những kỷ niệm hai đứa hơn nhưng vì dài quá mà có nhiều bác cũng tò mò nên em đành vắn tắt cho nhanh. Mong các bác thông cảm.
Đọc xong tôi thấy mình ở trong đó nên tôi đã tạo tài khoản để kết bạn với bạn. Tôi có câu chuyện của mình gần giống bạn và tôi cũng nhớ cô gái ấy quá.
 

anhnguyen1406

Cudemer
Tham gia
17/2/24
Bài viết
12
Lượt thích
0
Đọc câu chuyện của bác mà ham ghê. Cuộc sống đúng là muôn hình. Nhưng tình cảm đúng là khó nói, khó tả
 

Thành viên trực tuyến

shape1
shape2
shape3
shape4
shape7
shape8
Top