Có gì mới?
  • Bạn có những câu chuyện thầm kín nhưng không biết kể với ai, bạn buồn phiền vì chuyện tình cảm, gia đình, cuộc sống. Hãy chia sẻ tâm sự của bạn với cộng đồng cú đêm nhé. Không ai có thể biết bạn là ai bởi vì Cú Đêm không cần bất kì thông tin cá nhân nào của bạn. NGHIÊM CẤM SPAM QUẢNG CÁO.

Truyện Dài Tôi có một ngôi nhà ma

  • Thread starter Dai
  • Ngày gửi
  • Replies 5
  • Views 751

Dai

Cú Đêm Member
Tham gia
20/8/21
Bài viết
17
Lượt thích
9
Điểm
3

Giới thiệu​

Sau lần mất tích đầy bí ẩn của cha mẹ mình, Trần Ca tiếp quản hệ thống nhà ma ế ẩm của gia đình trong công viên vui chơi giải trí. Bất ngờ vào một đêm nọ, anh nghe thấy tiếng chuông thông báo phát ra từ một chiếc điện thoại trong hệ thống nhà ma của mình, điều kỳ dị ở chỗ chiếc điện thoại ấy lại chính là thứ mà cha mẹ Trần Ca mang theo trước khi mất tích.

Điều bí ẩn dần dần lộ ra từ những thông báo tin nhắn đến chiếc điện thoại kia. Các nhiệm vụ nâng cấp hệ thống nhà ma bắt đầu được gửi đến từng ngày. Mỗi nhiệm vụ sẽ có bối cảnh bí ẩn và đầy ma quái mà anh phải khám phá và vượt qua. Dần dần các hiện tưởng siêu nhiên kỳ bí cũng như những vụ án bí ẩn tưởng chừng như ma làm có lời giải đáp. Vượt qua hết những thử thách này anh bắt đầu tìm ra được câu trả lời cho thế giới ma quái cũng như tìm được tung tích của cha mẹ mình.

Tác giả​

Tôi biết sửa điều hòa
 

Dai

Cú Đêm Member
Tham gia
20/8/21
Bài viết
17
Lượt thích
9
Điểm
3
Chương 1 Ngôi Nhà Ma Sắp Đóng Cửa
"Đây là lần đầu tiên tao thấy một căn nhà ma chẳng có gì đáng sợ như thế.”

“Đạo cụ giả quá, đi dạo hết một vòng, chẳng những không thấy sợ mà còn hơi buồn cười.”

“Người theo chủ nghĩa duy vật thì có gì phải sợ!”

“Đã nói trước với tụi mày là chẳng có gì hay ho rồi, còn chẳng bằng ở lại trong ký túc xá chơi game, Côn* của tao đã lên cấp 80 rồi!”

(*) Côn: ở đây chỉ nhân vật trong game.

Ngoài cửa một ngôi nhà ma ở phía tây, thuộc vùng ngoại ô của thành phố Cửu Giang, một nhóm học sinh cưỡi xe đạp rời đi mà không lưu luyến gì.

Thấy cảnh này, Trần Ca đang cầm tờ rơi của nhà ma cảm thấy chẳng biết phải làm sao.

Dọa ma là một công việc đòi hỏi kỹ năng, nhưng con người thời buổi này đều đã bị “tẩy não” bởi vô số bộ phim kinh dị, tâm lý rất mạnh mẽ, đi vào nhà ma mà chẳng khác nào đi vào sân sau nhà mình.

“Ông chủ!”

Sau lưng vang lên một giọng nữ trong trẻo, Trần Ca quay đầu lại thì thấy một “zombie” mặc trang phục y tá, dáng người nhỏ nhắn, vòng một đẫy đà nổi giận đùng đùng bước ra từ nhà ma.

“Sao vậy Tiểu Uyển?” Cô gái tên Từ Uyển này là một trong những diễn viên thời vụ của nhà ma.

“Mấy tên nhóc khốn nạn vừa nãy định sàm sỡ em.” Cô nghiến chặt răng, tay nắm thành quyền.

Hóa ra là đến tố cáo...

“Quá đáng thật, đến cả zombie mà tụi nó cũng không tha.” Là ông chủ nên đương nhiên Trần Ca đứng về phía nhân viên của mình: “Để anh đi báo cho quản lý của khu vui chơi, bảo họ kiểm tra camera.”

“Không cần phải phiền toái như vậy đâu! Ngay khi phát hiện ra ý đồ của tên kia, em đã ra tay trước ngăn hắn ta lại rồi.” Từ Uyển giơ vết máu dính trên áo y tá lên: “Đây không phải là máu giả đâu.”

“Ầy, không sao, con gái nên biết cách tự bảo vệ mình.” Trần Ca lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn thoáng qua sắc trời đã là hoàng hôn: “Vậy thì hôm nay đóng cửa sớm vậy, chắc không có thêm khách nữa đâu, em đi báo cho những người khác, bảo họ tan làm sớm đi.”

Nghe anh nói xong, cô gái hóa trang thành zombie trước mặt vẫn đứng yên tại chỗ.

“Còn có việc gì à?”

“Ông chủ...” Từ Uyển ngập ngừng, sau đó cô chậm rãi rút một phong thư từ trong túi ra: “Đây là đơn xin thôi việc của Minh Hòa và Tiểu Ngụy. Anh đối xử với bọn họ khá tốt, bọn họ thấy ngại khi phải nói chuyện trực tiếp với anh, cho nên nhờ em chuyển giúp.”

“Hai người đó muốn nghỉ ư?” Trần Ca hơi sửng sốt, sau đó đưa tay nhận lấy hai phong thư kia: “Mỗi người có một chí hướng riêng, em cũng tan làm sớm đi.”

“Vâng, em đi tẩy trang đây.”

Trần Ca đưa mắt nhìn cô nàng “zombie” vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu kia rời khỏi xong liền yên lặng rút một điếu thuốc ra.

Nửa năm trước, cha mẹ anh đột nhiên mất tích, chỉ để lại ngôi nhà ma này.

Vì để tưởng nhớ đến cha mẹ, Trần Ca quyết định nghỉ việc, dốc hết sức lực để kinh doanh nhà ma, mong muốn có thể phát triển nó.

Đáng tiếc, xã hội phát triển quá nhanh, kinh doanh loại nhà ma này có áp lực cạnh tranh rất lớn lại còn là một hạng mục ít được quan tâm nên vẫn còn khá nhiều hạn chế.

Cùng là một cảnh kinh dị, sau khi xem nhiều lần sẽ cảm thấy nhàm chán, nhưng nếu muốn đổi mới liên tục thì cần phải có một nguồn kinh phí khá lớn.

Bắt đầu từ mấy tuần trước, tình hình kinh doanh của nhà ma ngày càng đi xuống, thu không bù nổi chi, tiền vé bán một ngày còn không bù nổi số lẻ của tiền điện, nước.

“Không biết mình còn có thể cố gắng được đến khi nào nữa!”

Trần Ca dụi tắt điếu thuốc, định quay lại nhà ma, thì một người đàn ông trung niên mặc đồng phục của khu vui chơi Thế Kỷ Mới đi đến.

Vừa nhìn thấy ông ta, Trần Ca lập tức tăng tốc giống như chuột thấy mèo.

“Định giả vờ như không nhìn thấy đấy à?” Người đó giơ tay nắm lấy vai Trần Ca: “Hôm nay, chúng ta phải nói cho rõ ràng. Cậu đã thiếu tiền điện nước và tiền thuê mặt bằng hai tháng rồi. Cấp trên cứ luôn hối thúc khiến cho tôi rất khó xử!”

“Chú Từ à, không phải cháu không muốn trả mà vì gần đây tình hình tài chính quả thực hơi khó khăn. Chú thư thả giúp cháu thêm một tháng nữa đi!”

“Tháng trước cậu cũng nói như vậy.”

“Cháu hứa với chú, đây là tháng cuối cùng!” Trần Ca vỗ ngực, vẻ mặt vô cùng chân thành.

“Kinh doanh nhà ma này ngày càng xuống dốc, không hấp dẫn được khách, tôi thấy cậu cũng đừng nên cố chấp nữa thì hơn.” Người đàn ông trung niên được gọi là chú Từ kia liếc nhìn hai phong thư trên tay Trần Ca, lực tay cũng dần dần giảm bớt: “Cậu còn trẻ như vậy, làm gì mà chẳng được, sao cứ phải sống mệt mỏi thế chứ?”

“Chú Từ, cháu biết chú chỉ muốn tốt cho cháu. Nhưng nhà ma này có ý nghĩa rất đặc biệt với cháu, có thể nói nó là thứ để cháu có thể nhớ đến cha mẹ mình.” Giọng nói của Trần Ca rất nhỏ, giống như không muốn để cho những người khác nghe thấy.

Là quản lý của khu vui chơi nên đương nhiên người đàn ông này cũng biết chuyện về cha mẹ Trần Ca. Ông không đáp lại, mấy giây sau, chỉ khẽ thở dài một cái, mềm lòng nói: “Tôi có thể hiểu được suy nghĩ của cậu. Được rồi, tôi sẽ cố gắng thư thả cho cậu thêm vài tuần nữa.”

“Cám ơn chú!”

“Đừng cám ơn tôi, cậu nên dành thêm nhiều tâm sức đi, bán nhiều vé hơn một chút.”

Sau khi tiễn quản lý của khu vui chơi xong, Trần Ca liền đi thẳng về nhà ma, bắt đầu thực hiện các công việc hàng ngày: kiểm tra mức độ tiêu hao của các trang bị, dụng cụ, bảo dưỡng đạo cụ, quét dọn vệ sinh.

“Máu nhân tạo trong phòng sửa chữa sắp hết rồi, cần phải mua thêm một đợt nữa; lối đi bên này nghiêng thêm vào trong một tý, như vậy có thể thu hẹp tầm quan sát của du khách; con búp bê này bị cào rách rồi, cần phải sửa lại. Chết tiệt! Cái đèn thủ công mỹ nghệ mà mình trang bị ở đây đâu rồi? Bị đứa nào trộm mất thế này?”

Trong mắt người ngoài thì anh là ông chủ của một nhà ma, là một thanh niên đầy hứa hẹn biết tự gây dựng sự nghiệp, nhưng trên thực tế, những đau xót phía sau chỉ có mình anh hiểu.

Nhà ma là một kiểu kinh doanh “sự khủng bố”. Trong hoàn cảnh kinh dị, cơ bắp và thần kinh của con người sẽ căng chặt, sau khi được giải phóng thì cũng giống như mát-xa vậy. Phương thức này có thể khiến người ta sinh ra cảm giác thỏa mãn chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

Nhưng đồng thời, nhà ma cũng là dạng kinh doanh một lần. Trên thị trường, có rất nhiều nhà ma lựa chọn hình thức kinh doanh lưu động ở nhiều thành thị, không ngừng thu hút các khách mới đến tham quan. Những nhà ma lựa chọn hình thức cố định như Trần Ca, trừ khi là cực kỳ có danh tiếng, có thể hấp dẫn các du khách nghe tiếng mà đến, nếu không thì không kiên trì được quá lâu.

Một mình anh có thể chèo chống suốt một thời gian dài như vậy cũng không dễ dàng gì.

Trần Ca kéo con búp bê đã bị cào rách vào phòng sửa chữa. Lúc học đại học, anh đã chọn chuyên ngành thiết kế và chế tạo đồ chơi nên những con búp bê trong nhà ma đều do anh tự tay thiết kế và sửa chữa.

Quá trình sửa chữa vừa nhàm chán lại vừa phức tạp. Đầu tiên, phải khâu da của búp bê lại, sau đó sơn màu lại, rồi làm cũ đi.

“Thiếu một ít máu, mình nhớ là hình như trên lầu còn có hàng dự trữ thì phải.” Nhà ma có ba tầng, tầng một và tầng hai là nơi bố trí các cảnh kinh dị, tầng ba dùng để chứa đồ linh tinh.

Trần Ca đẩy cánh cửa gỗ bám đầy tro bụi ra. Trong phòng có rất nhiều đạo cụ đã hư hỏng, đa phần là những thứ do cha mẹ anh đã giữ lại trong lúc kinh doanh nhà ma.

Vì mỗi khi nhìn thấy vật sẽ nhớ đến người nên Trần Ca rất ít khi lên đây.

“Chỉ mới chớp mắt đã qua hơn nửa năm rồi.”

Nhìn vô số thiết bị quen thuộc, Trần Ca chợt nhớ tới bản thân lúc nhỏ.

Khi đó, gia đình anh vẫn còn kinh doanh nhà ma lưu động. Cha mẹ đã dẫn anh đi đến vô số thành thị. Có những lúc quá bận rộn, hai vợ chồng trẻ sẽ đưa Trần Ca vào hậu trường làm bạn với mấy thứ đạo cụ quỷ quái này. Do đã được bồi dưỡng từ nhỏ cho nên lá gan của Trần Ca rất lớn.

Lúc những người bạn đồng trang lứa đang chơi ghép chữ thì anh đã ôm mô hình đầu người tung tăng khắp nơi.

“Chỉ còn là hồi ức mà thôi!”

Chẳng biết từ lúc nào, Trần Ca đã đi đến bên cạnh chiếc hòm gỗ cất giữ các di vật của cha mẹ mình. Trong đó có một con gấu bông và một chiếc điện thoại đen xì.

Con gấu bông này là món đồ chơi đầu tiên của Trần Ca khi còn bé, còn chiếc điện thoại thì anh không hề có chút ấn tượng nào.

Hai món này là do cảnh sát tìm được trong một bệnh viện bỏ hoang ở khu vực ngoại thành. Còn về việc tại sao đêm hôm khuya khoắt, cha mẹ Trần Ca lại đến đó thì không ai biết.

“Đã qua lâu như vậy rồi, rốt cuộc thì hai người đang ở đâu?” Trần Ca ôm lấy gấu bông, véo mặt của nó, khẽ thở dài: “Mình nên tranh thủ thời gian tìm máu nhân tạo đã. Nếu như không qua nổi mùa ế ẩm này, có lẽ sẽ thật sự phải ngừng kinh doanh nhà ma, chuyển nhượng cho người khác thôi!”

Ngay khi Trần Ca lầm bầm lầu bầu nói đến mấy chữ “ngừng kinh doanh”, “chuyển nhượng” thì điện thoại bên trong hòm gỗ vẫn luôn yên lặng bỗng nhiên lóe sáng, phát ra tia sáng lạnh mờ mờ.

“Chuyện gì thế này? Công nghệ đen* à? Hay là hiện tượng huyền bí”

(*) Công nghệ đen: là một thuật ngữ xuất hiện trong bộ light novel Full Metal Panic, có nghĩa ám chỉ các thành quả nghiên cứu phát triển của con người đã vượt qua những khoa học kỹ thuật đang hiện hữu nhưng thế giới quan hiện tại không thể nào hiểu được những vật kỳ lạ này.

Nếu như đổi lại là người khác thì đã tim đập chân run, hoảng hốt quay đầu nhìn khắp nơi rồi nhưng Trần Ca thì ngược lại. Anh thẳng tay cầm điện thoại lên, đưa đến trước mặt, xác nhận lần nữa.

“Trước kia, mình đã thử mở cái điện thoại này cả trăm lần rồi nhưng vẫn không được, sao hôm nay nó lại đột nhiên tự khởi động vậy chứ? Nó được tìm thấy ở nơi cha mẹ mình mất tích, chẳng lẽ họ biết mình đang rất khó khăn nên chủ động liên hệ?”

Trần Ca cố kiềm chế sự kích động, đưa tay vuốt màn hình. Trên màn hình đen kịt chỉ có một ứng dụng duy nhất, hơn nữa, đó còn là biểu tượng của nhà ma.

“Không giống như trong tưởng tượng, có điều ô biểu tượng này khá quen, giống như cửa vào nhà ma của mình vậy!”

Trần Ca cau mày, đưa tay nhấn mở ứng dụng trên màn hình, một hàng chữ bằng máu xuất hiện: [Bạn có tin rằng trên thế gian này có ma không?]

Trên thế gian này có ma không ấy à? Đây là một vấn đề triết học thuộc chủ nghĩa siêu thực, đối với một kỹ sư như Trần Ca mà nói thì nó khá khó trả lời.

“Hẳn là có...”

Trần Ca đưa ra lựa chọn của mình. Sau mấy giây, trên màn hình điện thoại hiện lên một dòng chữ mới.

[Suy nghĩ trong lòng bạn chính là đáp án. Từ thời khắc này, bạn chính thức nối bước tôi, trở thành chủ nhân mới của nhà ma. Đương nhiên, đây cũng không phải là chuyện đáng ăn mừng. Ở cuối giáo trình cho người mới, tôi muốn tặng cho bạn một lời khuyên: Tự sát chính là hành vi yếu hèn nhất, hãy cố gắng sống sót!]

“Lượng thông tin này có hơi nhiều rồi đấy! Có điều, sao cái kiểu nói chuyện này giống với ông già nhà mình thế nhỉ?”

Trần Ca ấn mở ứng dụng nhà ma một lần nữa, một giao diện hoàn toàn mới xuất hiện:

[Nhà ma ngoại ô phía tây thành phố Cửu Giang.]

[Trạng thái: Sắp đóng cửa.]

[Độ khen ngợi: Không.]

[Số lượng khách tham quan hôm nay: Bốn.]

[Số lượng khách tham quan trong tháng: Mười.]

[Số thành viên trong đội ngũ ma quỷ của tôi: Không.]

[Kho đạo cụ của tôi: Không.]

[Thành tựu mở khóa: Không.]

[Công trình hiện có: Đêm Cương Thi Sống Lại (đạo cụ hỏng, diễn viên kém cỏi, thiếu logic và kịch bản trong nội dung. Chỉ số hù dọa: Không); Minh Hôn (lúc còn sống không phải là vợ chồng, khi chết được chôn cất cùng một huyệt, vợ ma truy hồn. Chỉ số hù dọa: 0.5 sao).]

[Các cảnh kinh dị có thể mở khóa: Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm (Một bệnh nhân tâm thần nguy hiểm chuyển vào ở trong một nhà trọ cũ nát. Hắn ta cầm kéo và búa sắt, quanh quẩn bên ngoài cửa phòng của bạn. Chỉ số hù dọa: 1 sao); Bệnh Viện Số 3 (Mỗi khi đêm xuống, trong bệnh viện bị bỏ hoang này lại có âm thanh kỳ quái vang lên. Bạn là một phóng viên tòa soạn bước vào đây để tìm hiểu. Chỉ số hù dọa: 3 sao); Chiếc Xe Tang Tuyệt Mệnh (Xe tang chở người chết đã lên đường. Nếu trong vòng một tiếng đồng hồ mà bạn không thể rời khỏi, vậy thì sẽ phải ở lại trên xe vĩnh viễn. Chỉ số hù dọa: 2 sao).]

[Nhiệm vụ hàng ngày: Hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày trong nhà ma sẽ nhận được phần thưởng tương ứng. Đồng thời sẽ mở khóa thêm được nhiều cảnh tượng kinh dị khác.]

[Điều kiện xây dựng mở rộng nhà ma: Số khách tham quan trong tháng phải hơn 100 người. Chỉ số khen ngợi đạt từ 60% trở lên (Sau 3 lần xây dựng mở rộng, nhà ma sẽ thăng cấp thành Mê cung rùng rợn).]

[Vòng quay kinh dị (Để chuyển động thì cần phải sử dụng chỉ số hoảng sợ được sinh ra từ khách tham quan nhà ma): Chết sống có số, phú quý do trời. Ở đây có linh quả giúp tăng tuổi thọ, cũng có lệ quỷ tràn đầy thù hận!]

[Công năng khác: Chưa mở khóa.]
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:

Dai

Cú Đêm Member
Tham gia
20/8/21
Bài viết
17
Lượt thích
9
Điểm
3
Chương 2 Nhiệm Vụ Hàng Ngày Khác

Ứng dụng với biểu tượng là cửa vào nhà ma trên điện thoại di dộng này giống như một game kinh doanh online đang khá thịnh hành. Có điều lĩnh vực kinh doanh này không phải là quán cơm, cửa hàng cá cảnh, công viên thú cưng mà là nhà ma.

Trần Ca nhìn chằm chằm màn hình. Anh có nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi vì sao trong chiếc điện thoại di vật của cha mẹ để lại cho mình lại có một trò chơi kỳ quái như thế này.

Anh cẩn thận lướt giao diện của ứng dụng. Các tin tức bên trong đều khớp với nhà ma của anh, bao gồm cả số người tham quan mỗi ngày và các cảnh tượng đang có. Trò chơi này khiến Trần Ca có một cảm giác kỳ quái, giống như nhà ma cần kinh doanh trong trò chơi chính là nhà ma của anh vậy.

Bởi lẽ, cả hai đều có những điểm giống nhau như: sự hư hỏng của các cảnh tượng và cả tình trạng sắp đóng cửa nữa.

“Chẳng lẽ trò chơi này được tạo ra dựa theo nhà ma của mình ư? Vậy nếu như mình thay đổi nhà ma trong game thì nhà ma ngoài hiện thực cũng sẽ thay đổi theo à?”

Trần Ca nhìn xuống tiếp. Các công trình đang hiện hữu bên trong nhà ma thì chỉ có mỗi cảnh tượng Cương thi sống lại là không có tý hiệu quả gì. Còn hạng mục Minh Hôn đã từng được lên báo, tạo nên tiếng vang không nhỏ thì lại chỉ được đánh giá 0.5 sao.

“Ngay cả Minh Hôn mà cũng chỉ được đánh giá 0.5 sao. Chẳng biết các cảnh có thể mở khóa tiếp sau đó sẽ khủng bố đến mức nào nữa.” Anh thử nhấn vào nút mở khóa các cảnh tượng tiếp theo. Nhưng khi chạm vào biểu tượng, trên màn hình hiện ra một hàng chữ, nhắc nhở anh phải hoàn thành số lượng nhiệm vụ hàng ngày nhất định thì mới có tư cách mở khóa.

“Xem ra, nhiệm vụ hàng ngày chính là căn bản. Chỉ có không ngừng hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày thì mới có thể mở khóa các cảnh tượng kinh dị. Cảnh tượng kinh dị càng nhiều sẽ càng hấp dẫn khách đến tham quan. Số lượng khách tham quan tăng lên thì lại có thể mở rộng nhà ma. Đây quả thực là một vòng tuần hoàn đạo đức.”

Những khi rảnh rỗi, Trần Ca cũng đã từng chơi khá nhiều game mobile vậy nên anh nắm bắt các quy tắc của trò chơi rất nhanh, cũng hiểu được rằng, mức độ hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của nhà ma.

Sau khi ấn mở nhiệm vụ hàng ngày, trên màn hình hiện lên ba lựa chọn:

[Mức dễ: Cần thiết kế nhà ma theo ba yếu tố chính như sau: cốt truyện, cảnh tượng, cảm xúc. Nhà ma không có cốt truyện cũng giống như không có linh hồn. Bạn vui lòng hoàn thiện bối cảnh cốt truyện của hai cảnh tượng kinh dị là Đêm Cương Thi Sống Lại và Minh Hôn.]

[Mức trung bình: Trước 12 giờ đêm, phải sửa chữa hết tất cả mô hình búp bê trong nhà ma.]

[Mức ác mộng: Chắc hẳn bạn vẫn còn tò mò không biết trên thế giới này có ma quỷ hay không đúng không? Vậy hãy chơi một trò chơi nhỏ đi, chân tướng sẽ hiện ra trước mắt bạn ngay thôi.]

[Cứ đến 0h sẽ làm mới nhiệm vụ hàng ngày, mỗi ngày chỉ có thể nhận một nhiệm vụ, mỗi một độ khó khác nhau sẽ nhận được một phần thưởng khác nhau.]

[Lưu ý: Có một vài nhiệm vụ sẽ vô cùng nguy hiểm, xin hãy lựa chọn cẩn thận!]

Xem hết các nhiệm vụ hàng ngày, Trần Ca hơi kinh ngạc: “Nhiệm vụ trong trò chơi mà cần phải hoàn thành ở ngoài đời thực ư? Có phải điều này đang gián tiếp nói rằng, trò chơi này có thể ảnh hưởng đến hiện thực không?”

Để chứng minh suy đoán trong lòng, anh quyết định nhận một nhiệm vụ để thử nghiệm.

Nhiệm vụ hàng ngày được phân cấp dựa theo độ khó. Mỗi ngày chỉ có thể chọn một lần, nếu như muốn tối đa hóa lợi ích thì chắc chắn phải lựa chọn độ khó cao nhất. Có điều dòng chữ nhỏ nhắc nhở theo sau đó khiến Trần Ca có hơi sợ hãi.

“Khó chọn thật. Mức ác mộng miêu tả mơ hồ quá, chắc hẳn không dễ làm. Thôi cứ chọn từ mức trung bình trước đi vậy. Tuy phải sửa chữa lại các loại búp bê trước mười hai giờ có hơi khó nhưng cũng không phải không thể hoàn thành.”

Trần Ca là một người cực kỳ quyết đoán, đã chọn rồi thì sẽ lập tức hành động. Anh không lãng phí thời gian nữa mà xách thùng dụng cụ và một thùng máu nhân tạo vẫn còn nguyên bao bì lên, bắt đầu đi kiểm tra các con rối đạo cụ trong nhà ma.

Trời càng lúc càng tối, một mình Trần Ca đi hết các nơi trong ngôi nhà ma khá lớn này. Vì tiết kiệm điện, ngay cả đèn hành lang anh cũng không mở, một tay nắm đèn pin, một tay ôm con rối cần sửa chữa chạy tới chạy lui.

Cảnh tượng này nếu như bị người bên ngoài nhìn thấy, không khéo sẽ bị dọa đến mức báo cảnh sát.

“Mệt chết mất. Không ngờ lại có nhiều búp bê bị hư hỏng như vậy, xem ra là do trước kia bảo dưỡng không đúng cách rồi.”

11 giờ 45 phút tối, Trần Ca nhận được thông báo hoàn thành nhiệm vụ trên điện thoại: [Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày ở mức trung bình. Phải chú trọng chi tiết thì mới có thể tạo được không khí kinh dị hoàn mỹ. Chúc mừng bạn đã nhận được phần thưởng: Nhạc nền “Black Friday”.]

“Black Friday” không phải là một ca khúc cấm của nước ngoài ư? Nghe nói rằng nếu nghe nhiều lần thì sẽ khiến người ta sinh ra suy nghĩ muốn tự sát, vậy nên ca khúc này đã biến mất từ lâu rồi.” Trần Ca tìm được một biểu tượng hình chiếc đĩa CD trong khi đạo cụ trên điện thoại: “Sao lại đưa món này làm phần thưởng cho nhiệm vụ vậy chứ? Đùa mình đấy à?”

Anh tiện tay nhấn vào biểu tượng chiếc đĩa CD, một giai điệu chưa từng nghe bỗng vang lên bên tai.

Giai điệu này như kéo con người ta rơi vào bóng tối, cô độc và bi ai. Trần Ca cảm thấy như tất cả mọi thứ đều bỏ mình mà đi. Bản thân anh như đang chìm trong đại dương sâu thẳm, lại cũng tựa như đang đi trong một đường hầm mãi không thấy điểm cuối.

Khi giai điệu kết thúc, sau lưng Trần Ca đã ướt đẫm. Anh cảm thấy may mà vừa rồi không lựa chọn nút lặp lại liên tục, nếu không, anh cũng không biết bản thân mình có thể thoát ra khỏi ca khúc này được hay không.

“Không phải đùa! Đây chắc chắn là bản nhạc kia rồi!”

Việc hoàn thành nhiệm vụ trong trò chơi có thể nhận được phần thưởng ngoài đời thực, khiến Trần Ca thấy được một con đường tắt có thể thay đổi tình trạng hiện tại của nhà ma.

Sau khi tắt rồi lưu bản nhạc lại, Trần Ca thu dọn mọi thứ xung quanh xong liền bước vào phòng nghỉ của nhân viên.

Lúc nằm trên giường, dù cơ thể đã rất mệt mỏi nhưng anh lại chẳng cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Những việc hôm nay anh đã trải qua, nếu đổi lại là một người bình thường nào khác thì chắc chắn phải cần thời gian để tiêu hóa.

Chẳng biết đã qua 12 giờ đêm từ lúc nào, Trần Ca vẫn ngơ ngác nhìn trần nhà.

“Không thể nào ngủ được!” Anh buồn chán lấy chiếc điện thoại màu đen ra: “Giờ đã qua nửa đêm rồi, hẳn nhiệm vụ hàng ngày cũng đã được làm mới rồi nhỉ?”

Trần Ca mở ứng dụng, cột nhiệm vụ hàng ngày quả nhiên có thay đổi.

[Mức dễ: Nếu như muốn cung cấp cho khách tham quan một sự trải nghiệm đầy kinh dị thì đầu tiên phải chú ý đến tiết tấu của việc tham quan. Việc diễn viên và các hoạt cảnh xuất hiện quá sớm hay quá muộn đều khiến cảm giác hứng khởi của du khách sụt giảm. Vậy nên tôi đề nghị bạn lắp thêm các thiết bị đo âm thanh và camera giám sát để có thể giám sát hành trình tham quan của du khách bất cứ lúc nào.]

[Mức trung bình: Một cây làm chẳng nên non. Một nhà ma tốt thì phải có một đội ngũ ưu tú vận hành. Nên thông báo tuyển dụng thêm nhiều nhân tài, bọn họ sẽ giúp bạn vượt qua cửa ải khó khăn này.]

[Mức ác mộng: Chắc hẳn bạn vẫn còn tò mò không biết trên thế giới này có ma quỷ hay không đúng không? Đến đây chơi một trò nhỏ đi, chân tướng sẽ hiện ra trước mắt bạn ngay thôi.]

Lưu ý: Một vài nhiệm vụ sẽ vô cùng nguy hiểm, vui lòng lựa chọn cẩn thận!

Ba nhiệm vụ hàng ngày mới xuất hiện khiến Trần Ca cảm thấy hơi rối rắm.

Nhiệm vụ đơn giản nhất là lắp đặt hệ thống đo âm thanh và camera giám sát. Chỉ cần có tiền là có thể hoàn thành nhiệm vụ này. Nhưng khổ nỗi kinh phí của Trần Ca có hạn, chẳng thể nào bỏ ra nhiều tiền như vậy được.

Nhiệm vụ ở mức trung thì cũng không phải là điều Trần Ca có thể làm được. Những nhân viên lâu năm ở đây đã cùng anh vượt qua mưa gió, hôm qua người ta chỉ mới đưa đơn xin nghỉ việc, hôm nay lại bảo anh đi tuyển người mới ư? Chưa nói đến việc có thể tuyển được hay không, mà cho dù có tuyển được thì cũng phải tốn một khoảng thời gian không ngắn để đào tạo lại từ đầu. Chờ đến khi người mới có thể chính thức làm được thì chắc cũng đến lúc nhà ma đóng cửa luôn rồi.

Loại bỏ hai nhiệm vụ ở mức dễ và mức trung bình, ánh mắt Trần Ca dừng lại ở nhiệm vụ hàng ngày cuối cùng.

“Độ khó càng cao thì phần thưởng nhận được cũng càng lớn, hay mình cứ thử nhiệm vụ mức ác mộng một lần xem sao?”
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:

Phit

Cú Đêm Member
Tham gia
17/8/21
Bài viết
330
Lượt thích
220
Điểm
43
Nơi ở
Sao Hoả
Up top. nhưng mà sao phải làm mờ làm gì :cheems:
 

Phit

Cú Đêm Member
Tham gia
17/8/21
Bài viết
330
Lượt thích
220
Điểm
43
Nơi ở
Sao Hoả
Tưởng spoler nó thu nhỏ lại cho gọn, ai ngờ nó làm mờ chữ :duocday:
Có mấy loại spoil mà. dùng cái này [ SPOILER=tiêu đề nút ] còn cái làm mờ là ISPOILER
 
Sửa lần cuối:

Bài viết tương tự

Thành viên trực tuyến

Không có thành viên trực tuyến.
shape1
shape2
shape3
shape4
shape7
shape8
Top